Vô Tận Đan Điền

Chương 1140: Hương tiêu ngọc vẫn (hạ) (2)

trước
tiếp

– Nhiếp Vân… Ngươi có thể buông tha ca ca ta hay không… Cầu ngươi…

– Tốt… Ta đáp ứng!

Nhiếp Vân xiết chặt nắm đấm, dùng thanh âm khàn khàn nói.

– Cảm ơn…

Trong mắt hiện lên một tia hài lòng, đầu Di Tĩnh nghiêng một cái, hồn phi phách tán, hương tiêu ngọc vẫn.

– Di Tĩnh…

Ôm thân thể nữ hài đã không còn nhúc nhích, Nhiếp Vân gào rú một tiếng, hai mắt đỏ thẫm, hình ảnh cùng nàng ở chung từng chút hiển hiện, rõ ràng như vậy, lái đi không được.

– Ngươi mau nói cho ta biết, ngươi làm sao nhìn ra ta là nữ nhân? Nói cho ta biết, ta liền cho ngươi chơi với ta một hồi, không nói, ta liền trực tiếp giết ngươi!

– Ai, ngươi đây là cái thái độ gì? Ta cũng cho ngươi xem dung mạo rồi, ngươi vậy mà không nói? Ta hỏi lại ngươi một lần, nói hay không?

Vừa mới bắt đầu nhìn thấy nàng, như một nữ nhân điên, dã man không nói đạo lý.

– Linh Binh tuyệt phẩm, hì hì, ta cũng có, Địa Ngục Thiết Long Tiên!

– Hì hì, ngươi chạy rất nhanh, bất quá, Di Thiên Linh Phù ta có rất nhiều, liền nhìn ngươi có đủ hay không!

– Ngươi có cánh? Ma Nhân tộc? Lại biết Ma Nhân tộc bí pháp? Khó trách ca ca phái ra nhiều người như vậy, đều không bắt được, thú vị, bất quá, cứ như vậy muốn chạy trốn ra lòng bàn tay của ta, còn không có cửa đâu!

Sau khi nhận thức, phát hiện nàng chỉ là ham chơi, cũng không có ý gì xấu.

– Đừng quên, vừa rồi ngươi đã ăn độc dược của ta rồi, minh bạch nói cho ngươi biết, ngươi ăn gọi là Kim Lân Phệ Tâm độc, dùng Kim Lân Phệ Tâm thảo luyện chế thành, bình thường ăn cũng không có việc gì, chỉ là độc dược mạn tính, có thể làm cho người sống được một năm, nhưng nếu như vung chai Kim Lân phấn hoa này lên người, độc dược mạn tính liền sẽ lập tức biến thành kịch độc kiến huyết phong hầu (*gặp máu là chết), ngay cả cường giả Nạp Hư cảnh cũng không kiên trì nổi hai giây!

– Hắc hắc, nếu không muốn chết, liền lập tức giao đồ vật cho ta, bằng không thì… Bằng vào thiên phú Thiên Thủ sư của ta, vô luận ngươi đào tẩu như thế nào, ta đều có thể truy theo ngươi!

– Đó là đương nhiên! Ngươi chết, ta còn không dễ bàn giao với ca ca ta đây này!

– Ta… Ta cũng không biết bình ngọc như thế nào hư mất, ta thực là không phải cố ý… Ta thật không muốn giết ngươi…

Về sau, còn phát hiện nàng chẳng những không có tâm cơ, thậm chí đơn thuần đáng yêu, đối chiến với người khác, còn mang theo đồng tình.

– Ngươi dừng lại… Oa…

– Ngươi mau quên hết những gì chứng kiến, cái gì cũng không phát hiện, không thể nói cho người khác!

– Đúng vậy, ai cũng không thể nói, ngay cả yêu sủng cũng không thể nói, càng không thể nói cho người khác, sự tình ngươi đánh bờ mông của ta!

– Nhiếp Vân, ngươi không nên làm chuyện điên rồ, hai thứ này va chạm lực lượng quá lớn, ngươi tiến lên chỉ có thể chết!

– Ngươi… Tốt, nếu như ngươi thật muốn đi mà nói, đây là Thiên Hành chi khí, còn có Thiên Thủ chi khí, gặp được nguy hiểm lập tức trốn về… Chớ suy nghĩ lung tung, ta chỉ là cảm thấy ngươi vũ nhục cùng cừu hận với ta, còn không có tự tay báo trở về, vẫn không thể chết! Cho dù phải chết, cũng phải bị ta tự mình chém giết!

– Thử xem Di Thiên Linh Phù, ngươi đi mau!

Nhân từ nương tay với cừu nhân, thậm chí cứu hắn… Thật không biết nên nói nữ hài này ngốc hay như thế nào, nhưng nữ hài ngây ngốc như vậy, lại cứu mình hai lần!

Vừa rồi dựa theo tốc độ hào quang kia, mặc dù tốc độ mau nữa cũng trốn không thoát, vốn phải chết chính là mình, mà bây giờ lại chuyển dời đến trên người nữ hài này…

Vì cái gì? Vì cái gì ca ca hung tàn như thế, lại có muội muội như vậy?

– Nhiếp Vân… Ngươi vì ta khóc… Ta thật cao hứng… tuy thời gian cùng ngươi chung một chỗ không dài… Lại rất khoái nhạc…

– Không có tác dụng đâu, kỳ thật… ta nên đoán ra… Chúng ta kiếp này không có kết cục… Chỉ có thể hi vọng kiếp sau… Nhưng tiếc… Ta chỉ đoán được mở đầu… Không có đoán được phần cuối…

Nữ hài cuối cùng nhẹ giọng như trước quanh quẩn bên tai, mà người thì đã triệt để đi xa!

Sinh tử cách xa nhau!

– Tiểu Tĩnh…

Chứng kiến Di Tĩnh ở trong ngực Nhiếp Vân triệt để đoạn tuyệt hô hấp, linh hồn mất đi, trái tim Di Hoa run rẩy.

Đối với cô muội muội này yêu thương, chỉ từ nuông chiều là có thể nhìn ra, nằm mộng cũng không nghĩ đến, yêu thương muội muội như thế, vậy mà chết ở trên tay mình!

Nếu không phải hắn và Nhiếp Vân làm ra mâu thuẫn, nếu không phải hắn dốc sức liều mạng tế tự, nếu không phải…

Quá nhiều nếu không phải, nhưng đáng tiếc đã chậm, thời gian không thể đảo lưu, thời điểm ly khai Di Thần Tông, đã từng nói qua quý trọng sinh mệnh… Không nghĩ tới nha đầu kia, như trước thiêu thân lao đầu vào lửa…

– Là ngươi hại chết Di Tĩnh, ngươi không xứng làm ca ca của nàng, hôm nay ta sẽ giết ngươi!

Nghe được tiếng hô của Di Hoa, hai mắt Nhiếp Vân huyết hồng, gào thét một tiếng, Thanh Long Kích xuất hiện, thoáng một phát chém tới.

PHỐC!

Đồng tử của Di Hoa co rụt lại, còn lại nửa người, lại có một cái cánh tay bị gọt sạch, máu chảy như rót.

Bất quá lông mày của hắn không có nhăn thoáng một phát, tựa hồ như trước đắm chìm trong muội muội tử vong tự trách, không cách nào tự kiềm chế.

– Nhiếp Vân dừng tay, ngươi đã đáp ứng Di Tĩnh, không thể giết hắn!

Mặc kệ hắn tự trách hay không tự trách, Phong Ma Thanh Long Kích lần nữa giơ lên, Nhiếp Vân ý định thoáng một phát chấn vỡ đầu lâu của hắn, liền chứng kiến một nữ hài ngăn ở trước mặt, nói.

– Di Tĩnh!

Nghe được thanh âm này, huyết hồng trong mắt Nhiếp Vân giảm bớt không ít, lần nữa nhìn về phía thi thể trong ngực, nhớ tới lời hứa đối với nàng, gào một tiếng rú.

– Nhanh giải trừ linh hồn chế ước cho mẹ của ta…

Nữ hài ngăn ở trước mặt Di Hoa thấy Nhiếp Vân dừng tay lại, quay người nhìn về phía Di Hoa, hai mắt âm trầm đáng sợ.

– Mẹ của ngươi?

Hai mắt Di Hoa có chút trống rỗng.

– Đúng vậy, là nữ nhân trên tế đàn kia, Minh Lan Tâm!

Nữ hài cắn răng nói.

– Dịch Thanh? Mẹ nàng?

Giọng nữ hài rất lớn, Nhiếp Vân cũng chú ý tới, quay đầu nhìn sang, lúc này mới phát hiện, vừa rồi ngăn trở mình không phải người khác, đúng là Dịch Thanh.

Lúc này hai mắt Dịch Thanh đỏ thẫm mang theo sát ý, không còn bộ dáng lạnh lùng dịu dàng ngoan ngoãn nữa.

– Đúng rồi, lúc trước Dịch Thanh có thể nhận ra chữ Hồn, biết rõ thiên phú Triệu Hoán sư, ta đã cảm thấy kỳ quái, nguyên lai… Mẫu thân của nàng quả nhiên có quan hệ tới cường giả công kích linh hồn… Ân? Triệu Hoán sư?

Chứng kiến bộ dáng của Dịch Thanh, Nhiếp Vân đột nhiên nhớ tới tình cảnh cùng nàng kết giao.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.