Vô Tận Đan Điền

Chương 1138: Hương tiêu ngọc vẫn (trung) (2)

trước
tiếp

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là trước đánh chết Di Hoa lại nói!

Từ chuyện vừa rồi có thể nhìn ra, loại người này giữ lại là tai họa!

Lại nói, thù hận của Di Hoa và mình đã không thể dùng ngôn ngữ hình dung, cho dù kiếp này bọn người phụ thân không có việc gì, chỉ có đệ đệ Nhiếp Đồng bị giết, nhưng kiếp trước, bọn người phụ thân, mẫu thân tương đương với toàn bộ chết ở trên tay hắn!

(*Di Hoa khống chế Yêu nhân, Nhiếp Hạo Thiên bị yêu linh phụ thể xem như thủ đoạn của hắn, cho nên, bọn người cha mẹ tử vong, tỷ tỷ tự vận, đều nên tính toán đến trên đầu hắn)

Nghĩ đến điểm này, bàn tay của Nhiếp Vân vung lên, Phong Ma Thanh Long Kích xuất hiện trong lòng bàn tay, không chút do dự, bàn tay run lên, bổ xuống dưới!

Ầm ầm!

Một cổ sát ý cùng pháp lực hội tụ chung một chỗ, Phong Ma Thanh Long Kích hình thành một đạo hào quang dài mấy trăm trượng.

– Nhiếp Vân tông chủ muốn thanh trừ dị loại rồi, mọi người mau tránh ra…

– Đi mau, đừng chậm trễ Nhiếp Vân tông chủ…

– Vi phạm Nhiếp Vân tông chủ là vi phạm Thượng Thiên ý chí, Di Hoa chết chắc rồi…

Thấy Nhiếp Vân động thủ, trong đám người Di Thần Tông, đột nhiên bộc phát ra một hồi tiếng la, lập tức tất cả mọi người đồng loạt lui ra ngoài, toàn bộ tách ra Di Hoa, phảng phất như ly khai ôn thần.

– Đáng giận!

Chứng kiến loại tràng cảnh này, sắc mặt Di Hoa dữ tợn, tức giận đến thiếu chút nữa tắt thở.

Vừa rồi trước khi Thượng Thiên phát uy, nếu như Nhiếp Vân làm như vậy, người trung tâm với hắn ở Di Thần Tông nhất định sẽ ra tay giúp đỡ, mà bây giờ, mỗi người biết Nhiếp Vân thiên mệnh sở quy, ai còn dám động thủ, không trộm giết hắn cũng không tệ rồi.

Trong miệng gào thét, hai tay lần nữa biến thành màu vàng nghênh hướng hào quang ở không trung, vận chuyển thiên phú Thiên Hành sư, Di Hoa quay người bỏ chạy.

Hắn cũng không ngốc, biết rõ trải qua chuyện vừa rồi, Di Thần Tông cùng tám đại tông môn khác, đã toàn bộ thần phục Nhiếp Vân, tiếp tục đợi ở chỗ này, chỉ còn đường chết.

– Định!

Nhiếp Vân khống chế tông môn đại trận của Hóa Vân tông, vô luận thiên thời địa lợi hay nhân hòa, đều mạnh hơn hắn, lần này nếu như lại cho hắn chạy, cũng không cần sống nữa, cười lạnh một tiếng, nương theo thanh âm vang lên, Di Hoa đi về phía trước đột nhiên định tại nguyên chỗ, côn trùng trong hổ phách.

– Chết!

Định trụ đối phương, hai mắt Nhiếp Vân nheo lại, Phong Ma Thanh Long Kích mạnh mẽ chúi xuống.

Híz-khà-zzz á!

Thân thể bị gông cùm xiềng xích, Di Hoa chỉ có thể tránh đầu đi, cuồng phun máu tươi, nửa người bị Thanh Long kích bổ trúng, bị trọng thương.

Tu vi đạt tới loại cấp bậc như hắn, chỉ cần đầu không nát, linh hồn bất diệt, sẽ không phải chết, thoáng một phát chém thành hai khúc, chỉ là tổn thương Khí Hải đan điền, trong lúc nhất thời sẽ không mất mạng.

Dù như thế, lần này tương đương trực tiếp để cho hắn mất nửa cái mạng, vô cùng thê thảm.

– Nhiếp Vân, hắn là anh ta, van cầu ngươi không nên giết hắn… Ta cầu ngươi, buông tha hắn a…

Thấy Nhiếp Vân vừa động thủ liền chém Di Hoa thành hai khúc, Thanh Long kích lần nữa giơ lên, Di Tĩnh hét lên một tiếng bay tới ngăn ở trước mặt, trong mắt mang theo ý cầu khẩn nồng đậm.

– Ngươi…

Thấy nàng như vậy, Nhiếp Vân nhớ tới thời gian lúc trước cùng nàng ở chung, vì mình cam tâm tình nguyện chết đi, trong nội tâm mềm nhũn.

– Đừng giết hắn, ta khuyên ca ca về sau không đối đầu với ngươi được không… Van cầu ngươi!

Di Tĩnh vội vàng nói, nước mắt chậm rãi chảy xuống, cả người không ngừng run rẩy.

– Ngươi… tránh ra!

Chứng kiến hình dạng của nàng, Nhiếp Vân hít sâu một hơi, xiết chặt nắm đấm.

Mặc dù thiếu nợ Di Tĩnh, nhưng Di Hoa này là tai họa, hôm nay không giết, về sau phiền toái rất lớn, lại nói, hắn đánh Nhiếp Đồng thành như vậy, nhiều lần thiếu chút nữa hại chết mình, không giết hắn, thật sự khó tiêu mối hận trong lòng.

– Van ngươi, Nhiếp Vân, ban đầu ở chỗ Cửu Long kéo liễn, ta liền đoán được sẽ có loại tình huống này, chính bởi vì như vậy, mới tình nguyện chết cũng muốn cứu ngươi, là hi vọng ngươi có thể ở thời điểm đối địch ca ca ta, buông tha hắn! Nhiếp Đồng có thể vì ngươi chết, ta cũng có thể vì ca ca chết, cầu van ngươi, buông tha hắn a, ta chỉ có một ca ca này mà thôi…

Chứng kiến ánh mắt thiếu niên lạnh lùng, Di Tĩnh lần nữa cầu khẩn.

Từ đuổi theo Nhiếp Vân đến hắn nhẹ nhõm đả bại mình, Di Tĩnh đã biết rõ thiếu niên này về sau thành tựu vô hạn, tình cảnh trước mắt sớm đã nghĩ đến, chỉ là không nghĩ tới lại nhanh như vậy!

Chính bởi vì nghĩ đến điểm này, mới ở trước mắt sống chết dốc sức liều mạng cũng muốn cứu hắn, thứ nhất, trong tranh đấu chẳng biết lúc nào đã thích thiếu niên này, không muốn hắn chết! Thứ hai, có lẽ có thể dùng cái này đổi về tánh mạng của ca ca!

– Di Tĩnh, ngươi đây là tội gì…

Chứng kiến nữ hài như vậy, gắt gao ngăn ở phía trước Di Hoa, lên tiếng cầu khẩn, sát ý của Nhiếp Vân chậm rãi tiêu tán.

Đúng vậy a, cho dù Di Hoa đáng chết, cũng chỉ là hắn, cùng Di Tĩnh không có vấn đề gì.

Tuy nữ hài này bình thường thoạt nhìn điêu ngoa tùy hứng, trên thực tế lại là người thật tình, tình cảm đối với mình không phải giả dối, nếu như không có nàng, lúc Cửu Long kéo liễn không gian vỡ tan, mình phải chết không thể nghi ngờ!

– Tốt, lần này ta có thể buông tha hắn, nhưng lần sau gặp được, sẽ không lưu tình, các ngươi… đi thôi!

Thả Phong Ma Thanh Long Kích lại Nạp Vật Đan Điền, Nhiếp Vân hít sâu một hơi, xoay người sang chỗ khác, khoát tay chặn lại.

– Đa tạ…

Chứng kiến cử động của hắn, Di Tĩnh mang theo một tia cảm kích, bất quá trong nội tâm không có nửa phần cao hứng, nước mắt ngược lại chảy càng nhiều….

Tuy cứu được ca ca, nhưng tương đương với cắt đứt duyên phận với thiếu niên trước mắt rồi!

– Ca ca… Chúng ta đi thôi!

Lắc đầu, che dấu bi ai trong lòng, Di Tĩnh quay đầu lôi kéo ca ca, bất quá kéo một phát cũng không kéo động, ngẩng đầu nhìn lên, tâm thoáng một phát rơi vào đáy cốc.

Chỉ thấy vẻ mặt ca ca Di Hoa dữ tợn, hai mắt huyết hồng, trên người tản mát ra một cổ khí tức khó có thể nói rõ, từ xa nhìn lại âm trầm khủng bố, quỷ dị khó lường.

– A… Đây là ngươi bức ta, ta vốn không muốn thi triển, ta muốn ngươi chết!

Tựa như tiếng hô tới từ địa ngục vang lên, một đạo khí tức quỷ dị từ trên chín tầng trời đột nhiên hàng lâm.

Cổ khí tức quỷ dị này mang theo Cương Phong để cho linh hồn xé rách, vừa tiến vào đại điện liền tịch cuốn lại, hình thành một cổ âm hàn để cho người run rẩy.

Bị hàn gió thổi qua, giống như linh hồn ly thể, ngăn cản không nổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.