Vô Tận Đan Điền

Chương 1116: Luyện hóa hai Chưởng Giáo ấn cuối cùng (1)

trước
tiếp

– Đáng sợ!

– Xem ra Nhiếp Vân chẳng những là Võ Đạo sư, chỉ là kiến thức võ học, cũng không kém gì Võ Đạo sư tổ lúc trước!

– Thật lợi hại, nếu như hiện tại hắn có thời gian mà nói, chỉ sợ trong vòng một năm, Hóa Vân tông ít nhất sẽ nhiều ra mười bộ vũ kỹ Vô Thượng…

Tứ đại trưởng lão chứng kiến tràng cảnh trước mắt, đều khiếp sợ đến líu lưỡi.

Dùng kiến thức cùng lý giải của bọn hắn đối với võ học, chứng kiến thiếu niên đánh ra quyền thuật, dù là một động tác đơn giản, cũng phải lý giải cả buổi, mới bừng tỉnh đại ngộ, huống chi người khác!

Lý giải võ học lợi hại như thế, chỉ cần có thời gian, sáng chế võ kỹ Vô Thượng, quả thực như ăn cơm uống nước!

– Không được, chiến đấu như vậy xuống dưới, mặc dù chúng ta liên thủ, cũng nhất định sẽ thua!

– Đúng vậy, Nhiếp Vân này pháp lực vô cùng vô tận, chiêu số càng là bác đại tinh thâm, giống như không hề có chừng mực, tiếp tục nữa, chúng ta sẽ bị tươi sống hao tổn chết…

Hóa Vân tông tứ đại trưởng lão kinh ngạc không thôi, những người khác của tám đại tông môn chứng kiến tuyệt học thất truyền đã lâu xuất hiện lần nữa, dị thường hưng phấn, chỉ có bọn người Vân Huyên trong chiến đấu càng ngày càng cảm thấy biệt khuất, các loại ý niệm bắn ra, tiến hành trao đổi.

– Ta có một tuyệt chiêu lợi hại, cường giả Huyệt Khiếu cảnh trung kỳ đụng phải, đều hẳn phải chết không thể nghi ngờ, bất quá, thi triển chiêu này cần phải có thời gian, các ngươi giúp ta ngăn chặn hắn!

Sắc mặt Vân Huyên dữ tợn, thấp giọng truyền âm.

– Tốt!

Nghe được nàng có tuyệt chiêu có thể đánh gục cường giả Huyệt Khiếu cảnh trung kỳ, bọn người Di Hoa liếc mắt nhìn nhau, đồng thời gật đầu.

Hôm nay việc này đã không phải là nghĩa khí chi tranh, mà là sinh tử đọ sức, chỉ cần thiếu niên chiến thắng, có thể tưởng tượng, bọn hắn chắc chắn gặp phải tai hoạ ngập đầu.

– Nhiếp Vân, ngươi có thể bức chúng ta thành như vậy, cũng đủ để tự ngạo rồi, hôm nay liền nếm thử tuyệt chiêu của ta, Tử Đàn Diệt Sát Trận!

Tử Đàn Tông tông chủ Tử Hinh đi đầu xông lên, quát một tiếng bén nhọn, bàn tay mang theo Tử Đàn Tông Chưởng Giáo ấn, huy sái nhấn xuống.

Bốn người liên thủ, lực uy hiếp thật sự quá lớn, mặc dù Nhiếp Vân thủ đoạn vô số, vừa rồi thời điểm chiến đấu, cũng không có cơ hội cướp đoạt Chưởng Giáo ấn của nàng, càng không có cơ hội trộm đi Thiên Nhĩ chi khí trong cơ thể Di Hoa, cho nên, đối với bọn hắn truyền âm, cũng không nghe được.

Bất quá, mặc dù không nghe thấy, xem cử động của mấy người, cũng đoán được tám chín phần mười, lúc này ánh mắt nheo lại, sắc mặt trầm thấp.

– Phải tăng thêm tốc độ…

Trong nội tâm âm thầm quyết định, nhìn về phía Tử Hinh vọt tới.

Lúc này Tử Hinh vì tranh thủ thời gian cho Vân Huyên, giống như điên rồi, vốn có chút tiết chế pháp lực, tất cả đều điên cuồng tuôn ra, một đại trận tràn ngập sát khí chậm rãi hội tụ ra, làm cho không khí cả đại điện đều cứng lại.

– Nguy rồi, đây là Tử Đàn Tông Tử Đàn Diệt Sát Trận, cho dù ta lâm vào trong đó, cũng phải lột một lớp da, ta xem chúng ta nên ra tay đi!

Thấy một màn như vậy, ánh mắt của Đông trưởng lão ngưng trọng.

Hắn ở trong tứ đại trường lão thực lực mạnh nhất, gặp được trận pháp này cũng khó thoát khỏi, đủ thấy đáng sợ.

– Trận pháp này không phải Tử Hinh bố trí ra, mà là xúc động Chưởng Giáo ấn kích phát ra, là lúc trước Tử Đàn Tông khai phái tổ sư lưu lại tuyệt chiêu cuối cùng, không nghĩ tới bị nàng dùng ở đây!

– Chiêu này dùng một mình mà nói, có lẽ không thể tạo thành tổn thương cho Nhiếp Vân, nhưng ở dưới bốn người liên thủ, nguy hiểm sẽ tăng rất nhiều, động thủ đi, đừng do dự nữa!

Hai vị Tây Nam trưởng lão cũng đồng thời gật đầu, đồng loạt đứng lên.

– Không muốn lỗ mãng, nếu Nhiếp Vân cần chúng ta động thủ, khẳng định đã sớm nói, đã không nói, khẳng định có mục đích cùng biện pháp của hắn, tùy tiện tiến lên, chỉ biết trở ngại chứ không giúp gì, còn không bằng yên lặng theo dõi kỳ biến!

Bắc trưởng lão ngăn cản ba người khác, sắc mặt ngưng trọng nói.

Tuy cùng “đồ đệ” này lần thứ nhất gặp mặt, nhưng Bắc trưởng lão tựa hồ cảm thấy trong nội tâm đối với ý nghĩ của hắn hiểu rất rõ ràng, biết rõ đồ đệ này nghĩ cái gì.

Hắn dám đồng thời tỷ thí với bốn đại cao thủ, khẳng định có ý nghĩ cùng mục đích của mình, nếu như mọi người tùy tiện xông lên, ngược lại sẽ quấy rầy hắn bố trí.

– Chỉ hy vọng như thế…

Nghe Bắc trưởng lão nói, ba người khác liếc mắt nhìn nhau, tựa hồ cũng nghĩ tới điểm ấy, đồng thời gật đầu.

Thiếu niên này đã cho mình nhiều kinh hỉ như vậy, có lẽ thật đúng là có thể đưa ra kinh hỉ càng lớn, để cho thế nhân cộng đồng chứng kiến… Nhiếp Vân hắn mới là vô địch chính thức!

Hóa Vân tông Tứ đại Vô Thượng trưởng lão khẩn trương, còn có người so với bọn hắn càng khẩn trương.

Trong đám người bàn tay của Lạc Khuynh Thành kéo căng, khi thì kéo Vẫn Lạc Cung trong tay, khi thì buông ra.

Uy lực của Vẫn Lạc Cung, Chiết Dực Chi Tiễn đáng sợ đến cực điểm, chỉ cần đánh trúng, mặc dù là Vân Huyên thực lực tinh tiến nhiều như vậy, cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ, nhưng Lạc Khuynh Thành không dám ra tay.

Năm người giao chiến thân hình di động thật sự quá nhanh, nàng sợ hơi không cẩn thận không có đánh trúng những người khác, lại bắn trúng Nhiếp Vân liền nguy rồi.

– Đừng động thủ, yên tâm đi, một đường đi tới, ngươi chẳng lẽ còn chưa tin Nhiếp Vân? Hắn nhất định sẽ thắng lợi!

Thời điểm nội tâm xoắn xuýt do dự, bên tai vang lên một thanh âm nhàn nhạt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sư phụ Bách Hoa Tu đã đi tới.

– Đúng vậy, hắn nhất định sẽ thắng lợi!

Nghe được sư phụ nói, Lạc Khuynh Thành gật gật đầu, để cung tên xuống, đối với thiếu niên tràn đầy tín nhiệm.

Không sai, từ Lạc Thủy thành cùng nhau đi tới, thiếu niên trước mắt này chưa bao giờ làm sự tình không có nắm chắc, mỗi một lần mắt thấy không có khả năng thành công, hắn lại không phụ sự mong đợi của mọi người, đều dùng ưu thế tuyệt đối hoàn thành.

Chắc hẳn lần này cũng không ngoại lệ!

Thất nữ từng người mang theo vẻ lo lắng, nhìn về phía chiến tràng, đương nhiên, muốn nói trong đó xoắn xuýt nhất là ai, vậy tuyệt đối là Di Tĩnh.

Chứng kiến ca ca cùng hắn có được không thể hóa giải mâu thuẫn, nàng tim như bị đao cắt.

– Chỉ mong hai người bọn họ đều không có việc gì, chỉ cần bọn hắn đều không có việc gì, ta tình nguyện chết…

Thì thào tự nói, sắc mặt Di Tĩnh trắng bệch.

Nàng không biết lúc nào, sinh ra cảm tình với thiếu niên này, có lẽ là thời điểm đuổi giết, có lẽ là thời điểm hắn ôm lấy mình đánh bờ mông… Tóm lại, tuy biết thiếu niên này là cừu nhân của ca ca, nàng vẫn hãm đi vào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.