Vô Tận Đan Điền

Chương 1103: Cút ngay!

trước
tiếp

Đối mặt hai mặt giáp công, Nhiếp Vân cũng không bối rối, ngược lại cười nhạt một tiếng, Phòng Ngự chi khí xoay chuyển, thân thể lập tức được một mai rùa phòng ngự hình tròn bao phủ, bàn tay dùng lực.

Răng rắc!

Đầu lâu của Thiên Hành liền từ trên bờ vai rớt xuống, hai mắt trừng trừng, đoạn tuyệt hô hấp.

Leng keng!

Cùng thời khắc đó, hai tiếng giòn vang đánh vào mai rùa phòng ngự, tựa như hai con muỗi đính lên, không có tổn thương Nhiếp Vân chút nào.

Thiên phú Phòng Ngự đạt tới hình thái thứ ba, trừ khi sức chiến đấu của đối phương vượt qua hắn, nếu không, muốn tạo thành tổn thương cho Nhiếp Vân, căn bản không có khả năng!

Chính bởi vì dựa vào này, Nhiếp Vân căn bản không quan tâm Thiên Hành hội phản bội.

– Phòng Ngự sư thiên phú, Khuynh Thành, còn chưa động thủ?

Tĩnh Phàm thoáng một phát đánh lén không thành, ngay cả phòng ngự của Nhiếp Vân cũng không có đâm rách, sắc mặt thoáng một phát dữ tợn, hí dài một tiếng, song chưởng cuốn động, cả người phả ra khói xanh, lực lượng trở mình gia tăng gấp bội, lần nữa đánh tới.

– Thiêu đốt Khí Hải? Nàng này điên rồi?

Nghe được đối phương la lên Khuynh Thành, Nhiếp Vân biết rõ nàng có thể là sư phụ của Lạc Khuynh Thành, không muốn hạ sát thủ, không nghĩ tới nàng vậy mà toàn thân toát ra khói xanh, hai mắt đỏ thẫm, giống như điên rồi, trong nội tâm không khỏi phiền muộn.

Thiêu đốt Khí Hải, là một loại hành vi tự mình hại mình, tương đương hao hết tất cả tiền đồ, tiềm lực, thậm chí tu vi của mình, trừ khi có thâm cừu đại hận, bằng không thì, ai cũng sẽ không làm như vậy.

Mình cùng Tĩnh Phàm này lần thứ nhất nhìn thấy, như thế nào làm cho nàng hung ác như vậy?

Chẳng lẽ cưỡng gian đồ đệ của nàng rồi hả?

Khục khục, bề ngoài giống như thật như vậy a, dựa theo tâm ý của Lạc Khuynh Thành đối với mình, chỉ có thể coi là “gian”, căn bản không cần “cường” a!

Lại nói, cưỡng gian đồ đệ của nàng liên quan gì tới nàng, cũng không phải cưỡng gian nàng a…

Khục khục, chẳng lẽ là tình nhân cũ của Thiên Hành, giết Thiên Hành, làm cho nàng nổi điên?

Tĩnh Thiên Tông, tông sư khai phái là vị Vô Tướng sư, hết thảy pháp không có biểu tượng bên ngoài, hết thảy pháp không bị chấp nhất.

Vô Tướng sư nghiên cứu linh hồn đại đạo, chú ý bất động như núi, xem thế gian sinh, trụ, dị, diệt. Hết thảy sống hay chết, tồn tại cùng hủy diệt, cũng chỉ là quy luật sự vật phát triển biến hóa bình thường, cùng mình không quan hệ!

Ngồi nhìn thủy triều nước chảy, bất động như núi, đây là pháp môn Tĩnh Thiên Tông truyền xuống, chuyện này kiếp trước mình đã biết rõ, như thế nào sau khi trọng sinh, nhìn thấy đệ tử Tĩnh Thiên Tông, lần đầu tiên là ở Huyền Kim Thành giám bảo đại hội, người nọ hung hăng càn quấy đến cực điểm, vốn tưởng rằng trưởng lão bình thường tâm tư bất ổn mà thôi, như thế nào Vô Thượng trưởng lão, nhân vật chí cao của Tĩnh Thiên Tông, rõ ràng cũng là bộ dạng này?

Nhiếp Vân phiền muộn.

Bất quá, loại ý nghĩ này còn không có chấm dứt, Nhiếp Vân còn không hiểu rõ ràng xử trí lão bà này như thế nào, liền cảm thấy một cổ sát ý điên cuồng hội tụ, thẳng tắp nhắm mình tuôn đến.

Trong nội tâm nhảy dựng.

Đạt tới loại tu vi này như hắn, đã có thể phán đoán minh xác lực công kích. Nhiếp Vân cảm giác được rõ ràng cổ sát ý kia nếu thật đánh lên người mình, tuyệt đối ngăn cản không nổi!

Mặc dù Phòng Ngự sư hình thái thứ ba cũng không được!

Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Lạc Khuynh Thành cầm trong tay một thanh trường cung, giương cung như trăng rằm, phía trên nằm một mũi tên tràn đầy Long Lân, nhắm ngay mình mắt thấy muốn bắn ra.

– Vẫn Lạc Cung, Chiết Dực Chi Tiễn?

Chứng kiến cung cùng mũi tên, một cái tên đột nhiên nhảy vào trong óc.

Truyền thuyết bảo bối cường hãn nhất của Tĩnh Thiên Tông, ngoại trừ Chưởng Giáo ấn ra, liền là Vẫn Lạc Cung, Chiết Dực Chi Tiễn này.

Cung tiễn kia, giống như Kiếm Thần chi kiếm, thuộc về Linh Bảo do thiên địa sinh, một mũi tên bắn ra, coi như là Huyệt Khiếu cảnh đỉnh phong, cũng không thể ngăn cản!

Hơn nữa truyền thuyết Vẫn Lạc Cung, không phải bất luận kẻ nào cũng có thể kéo, phải xử nữ tâm linh thuần khiết mới có thể hoàn thành.

Chứng kiến Lạc Khuynh Thành giương cung như trăng rằm, Nhiếp Vân biết rõ sở dĩ Tĩnh Phàm thu nàng làm đệ tử, khẳng định cùng Vẫn Lạc Cung này có quan hệ.

Nếu không, mặc dù Lạc Khuynh Thành thiên phú thật tốt, cũng không đến nỗi Vô Thượng trưởng lão như nàng thu làm đệ tử.

Tuy Vẫn Lạc Cung uy lực vô cùng, nhưng cũng có hạn chế, cái kia chính là số lượng mũi tên cực ít, chỉ có ba mũi, hơn nữa bắn một mũi thiếu một mũi.

Chính bởi vì như thế, Vẫn Lạc Cung đối với Tĩnh Thiên Tông mà nói, là một loại uy hiếp, cơ hồ không có lấy ra qua, như thế nào… mình ngay cả giải thích cũng không có giải thích, liền không hề cố kỵ muốn bắn tới?

Nhiếp Vân cảm giác buồn bực.

Nếu người khác đối với mình như vậy, hắn tuyệt đối một quyền đánh trước lại nói, sau đó bằng vào rất nhiều thiên phú, đánh chết người kéo cung, không có vấn đề gì.

Nhưng kéo cung là Lạc Khuynh Thành, nổi điên chính là sư phụ của nàng, để cho hắn có chút khó làm rồi.

Giết Lạc Khuynh Thành?

Cho dù hắn lại tàn nhẫn cũng làm không được, nếu giết Tĩnh Phàm, chỉ sợ sẽ để cho Lạc Khuynh Thành khổ sở…

– Được rồi…

Những ý nghĩ này ở trong óc xoay chuyển, trong nội tâm Nhiếp Vân liền có biện pháp xử lý, con mắt thoáng một phát trợn tròn, đột nhiên truyền âm với Lạc Khuynh Thành.

– Ta là Nhiếp Vân!

Hiện tại biện pháp duy nhất là để cho Lạc Khuynh Thành đừng động thủ, mà làm cho nàng đình chỉ, biện pháp duy nhất đúng là nói ra thân phận chân chính.

– Nhiếp Vân?

Mũi tên trong tay tùy thời bắn ra, Lạc Khuynh Thành nghe thế, nhịn không được sững sờ, tay kéo cung buông lỏng xuống.

Tuy Vân Phong trước mắt này lớn lên hoàn toàn không giống Nhiếp Vân, linh hồn khí chất cũng không có bất kỳ chỗ so sánh, nhưng Lạc Khuynh Thành biết hắn có Ngụy Trang chi khí, bộ dạng này nhất định là ngụy trang a.

Minh bạch những cái này, vành mắt hơi đỏ lên, đang muốn khuyên giải sư phụ dừng tay, đột nhiên cảm thấy cánh tay xiết chặt.

– Còn chưa động thủ, do dự cái gì!

Quay đầu nhìn lại chỉ thấy Tĩnh Thiên Tông chưởng giáo Tĩnh An chẳng biết lúc nào đã đi tới sau lưng, lực lượng cường đại khống chế cánh tay của mình, kéo mũi tên giống như trăng rằm.

Ông! Một tiếng liền bắn đi ra.

– Không…

Không nghĩ tới động tác của Tĩnh An nhanh như vậy, đồng tử của Lạc Khuynh Thành co rụt lại, sợ tới mức ngây người tại chỗ.

Uy lực của Vẫn Lạc Cung, Chiết Dực Chi Tiễn, nàng thân là Chưởng Khống Giả, biết rất rõ ràng, cường giả Huyệt Khiếu cảnh đỉnh phong cũng ngăn cản không nổi, Nhiếp Vân làm sao có thể ngăn trở?


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.