Vô Tận Đan Điền

Chương 1089: Họa Địa Thiên Lý (1)

trước
tiếp

Lúc đó không gian vỡ vụn, lực lượng cường đại vô cùng, cho dù là hắn bây giờ, một khi rơi vào trong đó cũng khó mà có thể may mắn thoát khỏi. Thực lực của nàng so với hắn còn yếu không ít, hơn nữa hắn lại tận mắt thấy nàng bị lỗ đen nghiền ép thành bụi phấn, rốt cuộc nàng trốn ra khỏi đó như thế nào a?

Trong lòng đang suy nghĩ thì đã nhìn thấy hai mắt Di Tĩnh trong nháy mắt đã nhìn qua. Cũng nhìn về phía hắn.

– Ồ?

Bị Di Tĩnh nhìn vào, trong lòng Nhiếp Vân thoáng cái giật thót.

Nữ tử này thoạt nhìn khác với trước kia, dường như thân thể và linh hồn đều hoàn toàn không giống. Nhưng mà rốt cuộc khác ở chỗ nào thì hắn cũng không nói nên lời.

– Có thể là do ta suy nghĩ nhiều…

Di Tĩnh nhìn qua, tìm một vòng trong đám người cũng không phát hiện ra chuyện gì khiến cho người ta cảm thấy kỳ quái, lúc này nàng mới nhịn không được mà lắc đầu một cái.

Sauk hi Nhiếp Vân tiến vào đại điện đã thi triển thiên phú ẩn nấp sư, Di Tĩnh cũng không sử dụng thiên phú Thiên nhãn, đương nhiên sẽ không phát hiện ra hắn được. Chỉ là nàng cảm thấy có một ánh mắt nhìn về phía nàng. Khiến cho trong lòng nàng có cảm ứng, cho nên mới nhịn không được xoay đầu lại tìm kiếm.

– Được rồi, không nghĩ nữa, đợi có cơ hội tự mình hỏi một chút a.

Biết rõ bằng vào suy đoán nhất định sẽ không đoán được đã có chuyện gì xảy ra, hắn không có nghĩ nhiều nữa mà khẽ kéo tay Đạm Đài Lăng Nguyệt, chậm rãi đi thẳng về phía trước.

Tám đại tông môn đều tạo thành mấy đội, liên hợp lại, bao phủ kín đại điện. Nhiếp Vân không dám đi về phía giữa mà chỉ có thể tới bên cạnh đại điện. Đi như vậy chẳng khác nào đi ngang qua tám đại tông môn.

Nhiếp Vân đi rất nhẹ, phối hợp với thực lực của hắn hiện tại cùng với rất nhiều thiên phú đặc thù cho nên cũng không bị phát hiện.

– Quả nhiên bọn hắn ở đây.

Đi một hồi thì đã nhìn thấy người của Kiếm Thần tông cũng đều ở đây, cả đội ngũ tựa như một thanh trường kiếm ra khỏi vỏ, sắc bén mà chói mắt.

Tuy rằng tổn thất hơn phân nửa đệ tử, thế nhưng Kiếm Thần tông so với trước kia càng thêm đoàn kết, càng thêm ngưng tụ. Nhiếp Vân biết rõ đám ngườiHồng Y trưởng lão đã triệt để chỉnh hợp xong tông môn. Chính bởi vì như thế cho nên thực lực tông môn cũng không giảm sút, ngược lại còn lần nữa gia tăng lên không ít.

– Vân Huyên không chết mà còn xuất hiện. Sao tông chủ còn chưa có trở lại a? Không có việc gì đó chứ?

Mới vừa đi tới trước mặt đám người này thì chợt nghe thấy thanh âm tràn ngập lo lắng của Hoàng Y trưởng lão.

– Yên tâm đi, tông chủ người hiền sẽ có trời giúp, hơn nữa thực lực lại mạnh như vậy, chắc có lẽ sẽ không có vấn đề gì a!

Hồng Y trưởng lão nói.

– Tông chủ là ai chứ? Siêu cấp thiên tài, tông chủ chưa từng khiến cho chúng ta thất vọng. Yên tâm đi, chắc chắn người sẽ không có việc gì đâu.

Hắc y trưởng lão cười nói.

– Đúng vậy, tông chủ trước đó đã từng tới Hóa Vân tông, có thể đã sớm biết loại cục diện này, có lẽ người đang lặng lẽ bố trí a!

Lam Y trưởng lão cũng tự tin nói.

– Lam Y trưởng lão nói rất đúng, tông chủ là người dùng mưu sau đó mới hành động. Nhất định tất cả đều nằm trong sự khống chế của người. Hiện tại còn chưa có xuất hiện, cũng không phải là người đã xảy ra chuyện, mà có lẽ đã xuất hiện, còn bố trí a.

Diệp Kiếm Tinh bên cạnh cười nói.

Dựa theo đạo lý mà nói, loại đệ tử hạch tâm như Diệp Kiếm Tinh không có tư cách đứng chung một chỗ với Vô Thượng trưởng lão, nhưng mà tứ đại trưởng lão Hồng, Hoàng, Lam, Hắc lại biết rõ. Người này là bằng hữu với tông chủ, cũng đã đề cao địa vị của hắn. Cho nên lời nói và hành động của hắn như vậy cũng không sai.

– Diệp Kiếm Tinh sư huynh nói rất đúng, chúng ta có lòng tin đối với tông chủ!

– Tông chủ là người lợi hại nhất Phù Thiên đại lục, có dù có chuyện khó khăn tới đâu cũng có biện pháp!

– Tông chủ chưa từng khiến cho chúng ta thất vọng, nhất định người có thể dùng lực lượng một người ngăn cơn sóng dữ a!

Đệ tử Kiếm Thần tông từ khi nhìn thấy Nhiếp Vân ở trong Kiếm Thần điện đại triển thần uy đã triệt để thần phục đối với hắn, trong thanh âm mang vẻ sùng bái mù quáng và tín nhiệm.

– Dùng mưu xong mới hành động, ngăn cơn sóng dữ, có lòng tin…

Nghe thấy Diệp Kiếm Tinh và rất nhiều đệ tử đánh giá về mình như vậy, Nhiếp Vân cười khổ một tiếng.

Bọn hắn đã đánh giá hắn đủ cao a. Sở dĩ hắn không có xuất hiện, không phải đang bố cục mà là bị nhốt trong bi lâm. Đồng thời cũng không biết động tác của tám đại tông môn lại nhanh như vậy.

– Sức ảnh hưởng của ngươi rất lớn a!

Đang cười khổ thì chợt nghe Đạm Đài Lăng Nguyệt bên cạnh vừa cười vừa nói.

Biết rõ hắn là Nhiếp Vân cho nên nàng cũng biết thân phận cụ thể của hắn.

– Được rồi, nàng đừng cười nhạo ta nữa! Chúng ta nhanh đi về phía Hóa Vân tông a!

Lắc đầu, Nhiếp Vân lôi kéo Đạm Đài Lăng Nguyệt, đi qua đám người Kiếm Thần tông, dọc theo vách tường của Lăng Tiêu đỉnh, rất nhanh đã đi tới sau lưng đám người Hóa Vân tông.

Tìm một nơi không có người nào chú ý, lúc này hắn mới lặng lẽ triệt bỏ Ẩn nấp chi khí, chậm rãi hiện lên. May mà người trong đại điện cơ hồ đều bị chiến đấu trong điện hấp dẫn. Cũng không có người nào nhìn thấy hai người bọn họ đột nhiên xuất hiện.

– Ài, minh chủ đi đâu chứ? Sao vẫn còn chưa trở lại!

– Nếu như minh chủ trở về, nhất định sẽ có thể giải quyết cục diện trước mắt!

– Minh chủ chỉ là Nạp Hư cảnh đỉnh phong, chẳng lẽ có thể hóa giải nguy cơ mà Vô Thượng trưởng lão Đan Điền Huyệt Khiếu cảnh đều cũng không thể hóa giải hay sao?

– Chuyện này khó mà nói được, đối với minh chủ ta chỉ có thể sử dụng bốn chữ để hình dung!

– Đó là bốn chữ gì?

– Thâm bất khả trắc!

– Thâm bất khả trắc? Không sai, minh chủ quả thực là thâm bất khả trắc, nếu như người xuất hiện, nhất định sẽ có biện pháp a.

Vừa cùng với Đạm Đài Lăng Nguyệt đi tới sau lưng đám người Hóa Vân tông thì chợt nge một đám người nhỏ giọng nói thầm. Chỉ thấy ở phía trước hai người chính là đám người Phong Vân minh.

Quả thực là xảo hợp, vừa rồi đi ngang qua chỗ Kiếm Thần tông, hiện tại đi ngang qua chỗ Phong Vân minh, hơn nữa hai nhóm người này đều có tín nhiệm khó hiểu với hắn.

Thấy Đạm Đài Lăng Nguyệt khẽ cười, Nhiếp Vân biết rõ có giải thích cũng vô dụng cho nên cũng không nói thêm gì mà quay đầu nhìn về phía đám người Phong Vân minh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.