Vô Tận Đan Điền

Chương 1052: Muốn chết (1)

trước
tiếp

Tám đại tông môn liên minh, là quy củ lúc trước cùng nhau đối phó với yêu nhân định ra. Hoàn toàn do Vô Thượng trưởng lão của tám đại tông môn tạo thành. Một khi có một tông môn xảy ra vấn đề, chỉ cần có nửa thành viên quyết định, như vậy là có thể tiến hành chế tài với một phương.

Mà độ mạnh yếu chế tài cũng là do thương nghị quyết định.

Quy định này trong tám đại tông môn cũng không phải là bí mật gì, mục đích là vì phòng ngừa có yêu nhân trộn lẫn vào. Đưa ra quyết quyết sách sai lầm, làm cho lợi ích của cả nhân tộc bị ảnh hưởng.

Đối với quyết định của liên minh, phải tuân thủ. Nếu không, chẳng khác nào đối nghịch với các tông môn khác, một khi xuất hiện loại tình huống này, các tông môn khác hoàn toàn có tư cách và lý do liên thủ đối phó.

Không ngờ tới đám người này vừa mới nhìn thấy Nhiếp Vân lại đem chuyện tám đại tông môn liên minh nói ra.

– Chuyện nội bộ Kiếm Thần tông, còn không cần nhọc lòng chư vị. Ai làm tông chủ cũng không phải do các ngươi định đoạt, nếu như chư vị không có chuyện gì khác thì mời đi cho, tới chơi thì Kiếm Thần tông chúng ta hoan nghênh. Nếu như còn nói nhảm thì đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt, mời các ngươi đi ra ngoài. Vì tránh cho mọi người không thoải mái. Kính xin nhớ kỹ!

Mặc dù phẫn nộ với lời nói vô sỉ của bọn hắn, nhưng mà đám người này dù sao cũng đại biểu cho sáu đại tông môn. Nếu như tùy là địch, chỉ sợ sẽ khiến cho Kiếm Thần tông rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Cho nên, Nhiếp Vân trấn áp lửa giận, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói. Trong tiếng hừ lạnh mang theo uy nghiêm của người đứng đầu một giáo.

Tuy rằng thời gian Nhiếp Vân ở trong Kiếm Thần tông thời gian không dài, nhưng mà hắn là người của hai thế giới, kiếp trước lại càng là Vô Thượng trưởng lão của Hóa Vân tông. Đã sớm có đủ khí chất cao cao tại thượng, hơn nữa lại thêm thiên phú Kiếm Đạo sư cùng với khí tức liên quan tới khí tức của Kiếm Thần tông khiến cho nhất cử nhất động của hắn đều mang theo uy nghiêm của kiếm đạo. Những lời này cho dù cũng không phải là đặc biệt tàn nhẫn, thế nhưng lại theo khí tức không thể phản bác, rung động toàn trường, khiến cho tất cả mọi người đều im lặng.

– Có phách lực.

– Nói như vậy với Vô Thượng trưởng lão của sáu đại tông môn, chuyện này không tốt lắm a!

– Có cái gì mà không được chứ? Phù Thiên đại lục, thực lực vi tôn, chỉ cần có thực lực nói gì mà không được? Không có thực lực, cho dù nói dễ nghe thì cũng không được.

Không biết qua bao lâu, trong đám đệ tử xuất hiện tiếng nghị luận hưng phấn, rất nhiều đệ tử trước đó đã đứng bên Nhiếp Vân, trong mắt mỗi người đều hiện lên lửa nóng.

Cái gì gọi là phách lực? Đây mới gọi là phách lực a. Đối mặt với Vô Thượng trưởng lão của sáu đại tông môn, chín người tuyệt thế cường giả thực lực so với mình mạnh hơn mà vẫn không kiêu ngạo không siểm nịnh. Trong lời nói mang theo vẻ tự ngạo và tôn nghiêm, đây mới là kiếm đạo, thà bị gãy chứ không chịu cong. Là khí chất mà tông chủ Kiếm Thần tông nên có!

– Làm càn, dám nói như vậy với chúng ta sao? Đừng tưởng ngươi làm tông chủ giả mạo là có thể diễu võ dương oai, là có đại biểu cho toàn bộ Kiếm Thần tông!

– Tiểu chút chít, đừng trách chúng ta không có nhắc nhở ngươi, ngoan ngoãn giao ra chưởng giáo ấn, tránh cho tự tìm phiền toái. Bằng không một khi mọi người vạch mặt, ai cũng rất khó coi a!

– Ngươi cho rằng vừa rồi thừa dịp chúng ta không để ý mượn uy lực đại trận củaKiếm Thần tông, có thể khiến cho chúng ta tổn thương là có thể quét ngang tất cả sao? Ngây thơ, xem ra ngươi chưa thấy quan tài chưa đổ lệ a. Chúng ta có thể lập tức khiến cho ngươi ngươi không thể tiếp tục khống chế trận pháp Kiếm Thần tông nữa!

Mấy Vô Thượng trưởng lão của các tông môn khác bị khí tức của vchấn nhiếp. Ban đầu cũng sững sờ, lại nghe thấy mọi người nghị luận. Bọn hắn cảm thấy mặt mũi bị hao tổn, cả đám tức giận đến mức đồng thời lên tiếng rống to.

Trong tiếng rống có một cỗ lực lượng đặc thù chấn động. Lặng lẽ hàng lâm, Nhiếp Vân cảm thấy toàn thân chấn động, mất đi liên hệ với đại trận hộ tông, không có biện pháp tiếp tục khống chế trận pháp.

Thiên phú Kiếm Đạo sư đạt tới hình thái thứ ba, Nhiếp Vân đã có thể khống chế đại trận hộ tông của Kiếm Thần tông. Hiệu quả giống như chưởng giáo ấn vậy, tự do khống chế tất cả trận pháp trong tông môn.

Kiếm Thần tông giống như một kiện bảo bối không gian. Trở thành Kiếm Đạo sư, là được tán thành, tương đương với việc luyện hóa nó, thành công điều động trận pháp trong đó, không bị trở ngại.

Mà bây giờ không biết đối phương thi triển thủ đoạn gì mà lại có thể khiến cho loại tán thành này bị chặt đứt. Khiến cho hắn không có cách nào khống chế trận pháp, thật sự là quỷ dị.

– Có khả năng liên quan tới Vân Huyên kia!

Suy nghĩ một chút, trong lòng Nhiếp Vân đã có cái nhìn đại khái.

Vân Huyên thân là tông chủ Kiếm Thần tông nhiều năm, khống chế chưởng giáo ấn, đối với trận pháp tông môn rõ như lòng bàn tay. Thậm chí so với đám người Hồng Y còn tinh tường hơn. Nàng biết rõ bản thân Nhiếp Vân là Kiếm Đạo sư. Cho dù không có sử dụng chưởng giáo ấn thì cũng có thể khống chế trận pháp. Đương nhiên trước khi ra tay đã chuẩn bị xong tục đọa chặt đứt. Mà thứ chặt đứt chính là chế đối với khống trận pháp của hắn.

Thứ này nói thì phức tạp, kỳ thật nếu như hiểu rõ đạo lý thì vô cùng đơn giản. Mọi trận pháp cho dù có phức tạp tới đâu đều có đầu mối then chốt trung tâm, chỉ cần tìm được rồi thay đổi nó là có thể hủy bỏ quá trình nhận chủ, khiến cho hắn không có cách nào khống chế trận pháp được nữa

Trong mắt đám người Di Huyết, Nhiếp Vân vừa ra tay đã có được uy lực như thế, là vì hắn mượn nhờ lực lượng trận pháp. Thực lực bản thân bất quá chỉ là Nạp Hư cảnh đỉnh phong mà thôi, không đáng nhắc tới.

Lại nói, cho dù thực lực của hắn mạnh hơn cũng không dám đắc tội với sáu đại tông môn khác, mang tới tai họa cho Kiếm Thần tông a!

– Sao nào? Có phải không còn diễu võ dương oai được rồi đúng không? Xóa đi khống chế đối với đại trận thì ngươi tính là thứ gì chứ? Còn không mau bàn giao chưởng giáo ấn? Chẳng lẽ thực sự muốn để cho chúng ta động thủ hay sao?

– Không có thông qua liên minh tám đại tông môn đã muốn lên làm tông chủ. Suy nghĩ của ngươi thật là ngây thơ a!

– Không phải mới vừa rồi rất lợi hại hay sao? Hiện tại ngươi không càn rỡ nữa sao? Chúng ta đại biểu cho liên minh tám đại tông môn, đừng nói là một tiểu tử nho nhỏ trong Kiếm Thần Tông như ngươi. Cho dù là ở Hóa Vân tông, cũng không có ai dám nói như vậy với chúng ta!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.