Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1806: Khi có trọng thưởng

trước
tiếp

Mọi người không dám chống lại một vị lão tổ Trảm Trần nhưng dùng cách này ủng hộ Lăng Hàn.

Lăng Hàn đứng thẳng tắp, bất khuất không phục.

Bây giờ thực lực của ta không bằng ngươi, nhưng ngươi muốn hạ gục ta thì ta tuyệt đối không cho ngươi như ý.

Tiểu nhân vật có cốt khí của tiểu nhân vật, người có thua nhưng không được đánh mất cốt khí!

Vết thương của Lăng Hàn không nghiêm trọng như Đinh Hổ tưởng tượng, hắn đã vận chuyển một giọt Bất Diệt chân dịch kiểm soát vết thương. Vì có ý chí võ đạo của Đinh Hổ nên Lăng Hàn không thể lành hẳn, cần vào Hắc tháp, dùng lực lượng Hắc tháp xóa bỏ.

Lăng Hàn bây giờ ít nhất có bảy mươi phần trăm sức chiến đấu.

Bấy nhiêu đây đủ càn quét tất cả Sáng Thế cảnh rồi, trừ Nữ Hoàng ra.

Rất nhanh nửa canh giờ qua đi, Đinh Hổ nói có thể bắt đầu khiêu chiến ngay, từ thời điểm đó đã bắt đầu tính thời gian. Lăng Hàn thành người nổi bật đầu tiên, thành đội trưởng thứ nhất trong lựa chọn quân dự bị lần này.

Đinh Hổ dùng ánh mắt cảnh cáo Đồ Khang ra hiệu là bây giờ mới tính thời gian.

Người này vô sỉ hết thuốc chữa rồi, Lăng Hàn lười để ý.

Chờ khi hắn có đủ thực lực sẽ san bằng Đinh gia, chờ xem đám tạp chủng Đinh gia sẽ có biểu tình gì.

Đinh Hổ sắc mặt âm trầm.

Làm một lão tổ Trảm Trần đã lâu rồi gã mới gặp chuyện bực bội thế này. Một Sáng Thế cảnh nho nhỏ làm gã có sát ý mãnh liệt.

Đinh Hổ mở miệng nói:

– Lần này người lấy được vị trí đội trưởng bổn tọa sẽ thưởng… mười khối Tinh Thạch!

Tinh Thạch là sản vật đặc biệt của Tiên Vực, lấy từ mảnh nhỏ ngôi sao trên chín tầng trời, tức là thiên thạch.

Chín tầng trời Tiên Vực không thể lên được, truyền thuyết chỉ có Tiên Vương mới có thể lên đó. Vì vậy đành chờ mảnh nhỏ ngôi sao trên bầu trời hóa thành thiên thạch rơi xuống, từ trong đó tinh luyện ra Tinh Thạch, bên trong ẩn chứa đại đạo thiên địa giúp ích rất lớn cho võ giả tăng cao lĩnh ngộ cảnh giới.

Tham gia vào Thương Nguyệt quân binh sĩ quân chính quy một năm được hai khối Tinh Thạch làm quân lương, quân dự bị được một khối, đội trưởng chỉ được hai khối, bằng với binh sĩ của quân chính quy.

Giờ Đinh Hổ mở miệng nói thưởng mười khối Tinh Thạch, giải thưởng rất phong phú.

Đừng tưởng thời gian trong Tiên Vực không đáng tiền, vì cạnh tranh trong này khốc liệt nên thời gian càng quý giá hơn.

Ý đồ của Đinh Hổ là gì ai đều biết, dùng tiền thu mua người đánh Lăng Hàn.

Ta tạo áp lực, các ngươi ỷ vào pháp không trách chúng phớt lờ lệnh của ta, vậy mười khối Tinh Thạch thì sao? Ai nỡ từ chối? Với Đinh Hổ thì bỏ ra một trăm khối Tinh Thạch chỉ là chuyện cỏn con, cỡ tài nguyên tu luyện một tháng của lão tổ Trảm Trần.

Có trọng thưởng sẽ có dũng phu.

Lúc trước không ai ra tay một vì dù đánh bại Lăng Hàn ngồi lên vị trí đội trưởng cũng cấn mông, như có lửa đốt phía dưới. Nhưng có giải thưởng Tinh Thạch thì khác, nhiều người đều muốn thử một lần.

Mỗi năm quân dự bị sẽ đào thải một người, lỡ ngay năm đầu mình đã bị loại thì sao? Nên mười khối Tinh Thạch rất đáng quý.

Vèo!

Có một người lao ra đứng trước mặt Lăng Hàn.

Đó là một nam nhân mặt mũi bình thường, chắp tay hướng Lăng Hàn:

– Vị huynh đệ này, ta không muốn bị thương huynh, hay là tự nhận thua đi?

Ánh mắt Lăng Hàn hung tợn, người thừa dịp hắn nguy nan tấn công thì hắn chẳng cần khách sáo.

Lăng Hàn bình tĩnh nói:

– Biến!

Người kia cười khẩy nói:

– Xem lòng tốt của ta là lòng lang dạ thú?

Người đó xông vào Lăng Hàn, gã cho rằng hiện tại hắn bị thương như thế thì chỉ một kích nhẹ nhàng có thể hạ gục hắn.

Vì vậy người này hết sức cẩn thận kiểm soát lực lượng tránh cho đánh chết Lăng Hàn.

Lăng Hàn bóp cổ người đó đập xuống đất.

Rầm!

Người đó bị đập mạnh xuống đất chưa kịp đứng lên đã bị Lăng Hàn đạp trên đầu.

Người kia tức giận quát:

– Thả chân ra!

Quá mất mặt.

Hai tay người đó chống mặt đất muốn đứng dậy.

Lăng Hàn phớt lờ kẻ đó, hắn nhìn hướng Đinh Hổ trên đài cao rồi chân phải nhấn một cái. Người dưới chân Lăng Hàn bị nhấn đầu vùi vào nham thạch cứng rắn.

Nham thạch nơi này rất cứng, có thể chịu được lực lượng Sáng Thế cảnh đánh phá, vậy mà Lăng Hàn một cước đạp đầu người kia lún xuống, đây là khái niệm gì?

Người bị đạp đầu hai tay rũ xuống, đã xỉu.

Chân Lăng Hàn đạp đầu người kia, mắt nhìn Đinh Hổ chằm chằm tỏ rõ khiêu khích: Tới đây đi, ngươi có chiêu gì tiểu gia nhận hết!

Bá khí!

Mọi người đều là sững sờ câm nín. Tiểu tử này quá mạnh, công khai đối chọi là một vị phó thống lĩnh, chẳng lẽ ngươi không biết phó thống lĩnh này sẽ tọa trấn tại đây trăm năm sao? Nếu ngươi không bị loại thì trong trăm năm sống dưới bóng ma của đối phương.

Càng nhiều người sôi sục máu nóng, cảm thấy thế này mới gọi là nam nhân, là võ giả.

Thất phu nóng giận máu phun năm thước.

Ngón út Đinh Hổ nhúc nhích, đây là dấu hiệu gã sắp không kiềm được sát ý. Nhưng nếu lúc này Đinh Hổ mà giết người sẽ bị Long, Đoạn gia nhằm vào, rất có thể bắt gã đền mạng.

Ba gia tộc lớn đối chọi nhau, đặc biệt Đinh gia có tiền khoa. Vì Đinh gia hại Hồ gia quyền quý gặp họa lớn ngập đầu, ai không lo đề phòng bọn họ?

Có cơ hội, về sau rồi sẽ có cơ hội!

Đinh Hổ tự nhủ lòng, gã nhắm mắt lại không để bụng Lăng Hàn khiêu khích. Đinh Hổ không hiểu sao trông thấy Lăng Hàn là thấy ghét rồi, nếu không như thế gã đã chẳng nhanh vậy buộc thiên tài tư chất tam tinh rưỡi đứng về phía đối lập Đinh gia. Có lẽ vì Đinh Hổ thấy căm hận Đinh gia ánh trong mắt Lăng Hàn chăng?

Nửa canh giờ sau, lại người tham lam công kích Lăng Hàn, cho rằng hắn chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, không thể tiếp tục vũ dũng vậy nữa. Nhưng kết quả tương tự, bị Lăng Hàn đè xuống đất đạp lún vào nham thạch.

Bá khí như thế không ai bằng.

Sau đó không còn ai dám khiêu chiến Lăng Hàn, hắn quá mạnh.

Chưa tới ba ngày mười đội trưởng đều nổi bật, mọi người có con mắt, liên tục thắng hơn mười trận là đủ biết mạnh rồi, đừng đi lên tự chuốc khổ.

Tiếp theo là phân phối nhân viên mười đội.

Mỗi người có thể chọn đi theo đội trưởng nào, đội trưởng có thể chọn đồng ý nhận hay không, đây là trao đổi hai chiều. Khi mọi người tuyển chọn xong những người còn lại dù muốn hay không chỉ có thể tùy cơ nhét vào đội nào chưa đầy trăm người.

Lăng Hàn đứng thẳng, máu chảy ròng ròng, ý chí võ đạo Trảm Trần cảnh tàn phá máu thịt của hắn, dù là Bất Diệt Thiên Kinh cũng không thể xua đuổi nó, cách biệt cảnh giới quá lớn.

Lăng Hàn như con sói cô đơn, bị thương chảy máu nhưng chiến ý càng nóng bỏng, càng đáng sợ.

Nữ Hoàng không chút do dự chọn Lăng Hàn làm đội trưởng, còn lại không ai dám chạy tới chỗ hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.