Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1788: Tiên Thiên Thông Linh Quả

trước
tiếp

Khi đám người thấy Lăng Hàn thì vội chào:

– Lăng sư huynh!

Bọn họ không biết Lăng Hàn đã thành tựu Đại Thánh, sức chiến đấu nghiền áp tất cả Thánh Nhân, không thì dù bọn họ là quen biết cũ cũng không dám ở vị trí ngang hàng với hắn.

Lăng Hàn gật đầu nói:

– Còn người khác đâu?

Có người trả lời:

– Ở sát địa phía trước.

Lăng Hàn hỏi kỹ mới biết phía trước Điền tộc là con sông cực kỳ đáng sợ, mặt đất xung quanh cũng đầy sát khí. Nhưng trên mảnh đất như vậy mọc một gốc tiên dược!

Tiên dược!

Tiên Thiên Thông Linh Quả.

Trong Tiên Vực thì nó vẫn tính là bảo dược vô thượng, nuốt tiên dược như thế vào sẽ khiến thể chất tương thông với thiên địa, thành tựu đạo thể trong truyền thuyết.

Cái này có ích lợi gì?

Tương thông với thiên địa bản thân chính là hóa thân của quy tắc, tu luyện không gặp bình cảnh, miễn tích lũy lực lượng là cảnh giới cứ tăng vù vù.

Đương nhiên vì Tiên Thiên Thông Linh Quả sinh trưởng khác năm mà tiến cảnh tăng tiến cũng bị hạn chế, có người chỉ đến Trảm Trần, có người chỉ đến Phân Hồn, có người đến Tiên Phủ.

Nghe nói Tiên Thiên Thông Linh Quả năm tuổi lâu nhất khiến người đến Nguyên Cảnh, nhưng chưa nghe nói qua có ai thành tựu Tiên Vương. Thế nhưng vậy là đủ rồi, Tiên Nhân có thọ nguyên vô hạn, miễn lĩnh ngộ cảnh giới không có bình chướng thì tích lũy lực lượng mất bao nhiêu năm?

Đám người Nữ Hoàng, Thánh Vương cấm địa đang nghiên cứu làm sao vào sát địa hái tiên dược. Điền tộc không biết đã bao nhiêu đời thử qua, đã bỏ cuộc. Đương nhiên nếu nhóm Nữ Hoàng lấy được tiên dược thì chắc chắn Điền tộc sẽ cướp giật. Hiện giờ không có tranh giành ích lợi, Điền tộc không muốn trở mặt với nhiều cường giả, nên cho phép bọn họ tạm trú tại đây. Dù sao hệ thống tu luyện khác nhau, chẳng sợ bị cướp tài nguyên.

Lăng Hàn ngẫm nghĩ, quyết định lập tức đi sát địa xem thử. Nhiều năm rồi Lăng Hàn rất nhớ nương tử, cũng nhớ huynh đệ.

Lăng Hàn dẫn theo Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân, Tiểu Cốt lên đường. Tử Thần Phong xung phong dẫn đường.

Dọc đường đi Tử Thần Phong ngập ngừng muốn nói, mặt nhăn nhó.

Lăng Hàn không chịu nổi hỏi:

– Ngươi muốn nói cái gì?

Tử Thần Phong nói:

– Lăng sư huynh, có chuyện này ta phải nói cho sư huynh biết, nhưng sư huynh ráng bình tĩnh.

Lăng Hàn tùy ý gật đầu:

– Rồi.

Hiện tại Lăng Hàn không cần tức giận vì chuyện này, gai mắt thì san bằng thôi. Trước thực lực tuyệt đối có chuyện gì không dàn xếp được sao?

Tử Thần Phong nói:

– Lúc chúng ta vào đây gặp một cường giả rất trẻ tuổi nhưng đã tu đến đỉnh Thánh Vương, các đại nhân đều hết sức khách sáo với hắn.

Tử Thần Phong tạm dừng sau đó nói:

– Thánh Vương trẻ kia dường như rất ái mộ Loạn Tinh sư tỷ.

Lăng Hàn bật cười, tên này sợ hắn ghen đánh nhau với Thánh Vương trẻ đó?

Sức hấp dẫn của Nữ Hoàng không ai cưỡng lại được, Lăng Hàn đã học được kiềm chế, không thì ai nhìn nương tử của hắn là hắn ghen thì sẽ chua chết luôn. Lăng Hàn tuyệt đối tin tưởng vào Nữ Hoàng, dù có nhiều người hết sức ưu tú hơn nữa theo đuổi nàng cũng vô ích. Đương nhiên người mến mộ là chuyện của ngươi, bị từ chối còn mặt dày mày dạn thì hắn không khách sáo.

Lăng Hàn hoàn toàn không để bụng:

– Ta biết.

Tiểu Cốt rục rịch, gặp ‘người mới’ thì xúc động học vẹt bùng nổ không thể khóa lại. Nhưng Tiểu Cốt nhớ Lăng Hàn có dặn nhái lại người ta là không tốt nên ráng nhịn, nhịn đến bức bối.

Nửa ngày sau bọn họ đến gần khối sát địa, quả nhiên chưa tới nơi liền cảm nhận khí sắc bén ập vào mặt, làm mặt mỗi người như bị dao cắt.

Tử Thần Phong dừng bước nói:

– Lăng sư huynh, chỗ này là cực hạn của ta, không thể tiến thêm một bước.

Tử Thần Phong không tầm thường, gã ở đây năm năm cảnh giới tăng mảng lớn, bước vào Hằng Hà cảnh đỉnh cực vị. Với tu vi như thế đi đến nơi này đã không uổng cái danh Vương giả.

Lăng Hàn cười nói:

– Không sao.

Lăng Hàn mở ra hộ thuẫn nguyên lực bảo vệ Tử Thần Phong. Lúc trước Lăng Hàn không sử dụng nguyên lực, chỉ dùng khí lực của mình đối kháng nhưng cứng cỏi hơn hộ thuẫn của bất cứ Thánh Vương nào.

Tử Thần Phong cực kỳ giật mình, ngơ ngẩn nhìn Lăng Hàn. Các Thánh Vương cũng không thể làm được chiêu này, bọn họ chỉ mở ra hộ thuẫn để mình đi tới, nên gã không biết phía trước có cái gì.

Lăng Hàn không chỉ bảo vệ Tử Thần Phong, Thiên Phượng Thần Nữ và Vô Tướng Thánh Nhân cũng có phần. Tiểu Cốt thì không cần Lăng Hàn lo, nó rất kỳ lạ.

– Đi thôi.

Bốn người tiến lên, Tiểu Cốt đi sau cùng nghiêng đầu nhìn quanh, mắt hấp háy tia sáng lục như thể nơi đây có cái gì khiến nó phản ứng.

Đi tiếp nửa canh giờ trông thấy ba mươi mấy người đứng đằng trước.

Nữ Hoàng!

Lăng Hàn chỉ nhìn một cái liền nhận ra ngay, dù ở chỗ nào Nữ Hoàng luôn bắt mắt nhất, như trăng sáng trong đàn sao, mặt trời dâng lên trong bóng đêm.

Nữ Hoàng ngạo nghễ đứng thẳng, khi không có mặt Lăng Hàn thì nàng kiêu hãnh nhất, uy nghiêm nhất, phong thái như vậy hấp dẫn người muốn chết, làm người ta cam lòng quỳ gối dưới chân nàng, nguyện ý dâng lên hết thảy.

Một người trẻ tuổi đứng bên cạnh Nữ Hoàng, chỉ cách ba thước. Thánh Nhân khác, bao gồm Tinh Sa Đại Thánh đứng cách Nữ Hoàng ba trượng, nên rõ ràng hai người không đứng quá gần lại như một cặp.

Như có cảm ứng tâm linh, Nữ Hoàng chợt ngoái đầu lại, khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần nở nụ cười vui vẻ. Nữ Hoàng nhảy người lao vào ngực Lăng Hàn.

Người trẻ tuổi đứng cạnh Nữ Hoàng lộ sắc mặt âm trầm.

Lăng Hàn ôm chặt eo Nữ Hoàng xoay mấy vòng sau đó hôn nồng cháy.

Từ biệt tám năm, nhớ muốn chết!

Nữ Hoàng cũng nhiệt tình đáp lại, kiêu ngạo lạnh băng rút đi hết, trở thành yêu tinh nhiệt tình hòa tan người, mỗi tấc thân thể toát ra vẻ quyến rũ làm người ta không chịu nổi.

Tiểu Cốt nghiêng đầu nhìn, không kiềm được đi tới bắt chước Lăng Hàn muốn ôm.

Lăng Hàn vội ngăn cản:

– Ngừng ngừng ngừng, đây là nương tử của ta, ngươi đừng học theo!

Tiểu Cốt giờ chẳng những thích học vẹt còn thích bắt chước từng hành động, bình thường thì không sao nhưng là phu nhân thì… ha ha, bỏ đi.

Tiểu Cốt hoang mang ú ớ, nó thấy uất ức.

Nữ Hoàng tò mò hỏi:

– Hắn là ai?

Tại sao giống Lăng Hàn như đúc.

– Sau này nói đi.

Lăng Hàn nắm tay Nữ Hoàng đi hướng Tinh Sa Đại Thánh, cười hỏi:

– Các vị có phát hiện gì không?

Tinh Sa Đại Thánh, Minh Tâm Thánh Nhân, mười Thánh Võ viện đều có mặt.

Cả đám lắc đầu, cười khổ nói:

– Tiên dược ngay trước mặt nhưng không thể lấy vào tay được, thật khiến người buồn bực.

Đại Hắc Cẩu chạy tới gần:

– Gâu, tiểu hàn tử, thấy bổn tọa còn không mau mau lại đây hành lễ!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.