Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1780: Đỉnh Trung Thánh

trước
tiếp

Không sao, với Lăng Hàn hắn chỉ cần tích lũy nguyên lực, có Luân Hồi thụ, lĩnh ngộ quy tắc chỉ là việc nhỏ.

Lăng Hàn luyện hóa dược lực, ngôi sao trong người hình thành với tốc độ nhanh khủng khiếp.

Sáu ngàn vạn, bảy ngàn vạn, tám ngàn vạn!

Thánh dược có hiệu quả tăng cao tích lũy nguyên lực không quá tốt, nhưng không chịu nổi đây là một gốc Thánh Vương dược, Lăng Hàn chỉ là Trung Thánh. Khí lực của hắn cường đại có thể chịu nổi dược lực cuồng bạo, nên mới có tốc độ tiến bộ khiến người hâm mộ.

Cuối cùng số lượng ngôi sao là chín ngàn chín trăm chín mươi chín vạn chín ngàn chín trăm chín mươi chín ngôi sao, chỉ thiếu một cái là đến cực độ Trung Thánh. Nhưng ngôi sao này hơi khó tu ra, Lăng Hàn bế quan mười lăm ngày mới thành công.

Giờ Lăng Hàn có tư cách trùng kích Đại Thánh!

Lăng Hàn thầm cảm khái, nếu không có bí cảnh này thì mọi người sẵn sàng vào Tiên Vực là vừa, giờ phải đi tìm nhóm Nữ Hoàng. Nhưng nếu không có bí cảnh thì Lăng Hàn không thể nhanh chóng đến cực độ Trung Thánh.

Lăng Hàn ra khỏi Hắc tháp, trùng kích Đại Thánh vị cần có đủ lĩnh ngộ, dù có Luân Hồi thụ trợ giúp cũng cần tính thời gian bằng năm, sao hắn yên tâm được.

Đến cực độ Trung Thánh, sức chiến đấu của Lăng Hàn vọt lên đỉnh Thánh Vương. Dù Lăng Hàn không dựa vào sát trận cũng siêu mạnh, uy lực sát trận vẫn mạnh nhưng chỉ như dệt hoa trên gấm.

Lăng Hàn thầm nghĩ:

– Võ giả cuối cùng quan trọng nhất là bản thân cường đại.

Sát trận có thể phụ trợ nhưng tuyệt đối không thể ỷ vào nó, giống như không thể cứ gặp nguy hiểm liền trốn vào Hắc tháp.

Lăng Hàn ra khỏi Hắc tháp, năm người đi ra Viên tộc tiếp tục dọc theo con sông đi tìm nguồn.

Viên tộc ở đáy hạ du có năm sức chiến đấu cấp Thánh Vương, nhờ vào rót lực càng lên đến đỉnh Thánh Vương, và vượt qua cảnh giới đó, thế thì bộ tộc ở trung du, thượng du còn mạnh thế nào nữa?

Lăng Hàn đã tìm hiểu kỹ, Viên tộc không thể đi đến trung du nên bọn họ chỉ biết thực lực mười mấy bộ tộc gần mình nhất ở hạ du. Bộ tộc mạnh nhất có mười Thánh Vương.

Có lẽ trong bộ tộc thượng du có hàng trăm Thánh Vương!

Lăng Hàn không muốn đụng độ rắc rối như vậy vào lúc này, phải tìm ra nhóm Nữ Hoàng trước rồi tính.

Cho nên Lăng Hàn hết sức khuyên nhủ Tiểu Cốt tuyệt đối đừng hở chút đánh nhau, lộ ra thân phận. Tiểu Cốt nghe lời Lăng Hàn nói, vừa gật đầu vừa kêu u ơ, tỏ vẻ sẽ cố kiềm chế không đánh nhau.

Dọc đường đi bọn họ không chuốc rắc rối gì, đi dọc theo bờ sông ngẫu nhiên gặp dân bản xứ thì sáu người cũng né tránh, không né được thì chiến đấu nhanh gọn. Miễn không phải đẳng cấp Thánh Vương thì sức chiến đấu hiện tại của Lăng Hàn giải quyết dễ dàng.

Nhưng con đường càng lúc càng khó đi.

Con sông lớn này vô cùng quan trọng với dân bản xứ, ở hạ du còn đỡ, bắt đầu từ trung du thì có cường giả tọa trấn bên bờ sống, muốn đi dọc theo bờ phải vượt qua những cường giả này.

Không chỉ là cường giả còn có sát trận, trận pháp hoàn toàn khác với Cổ giới, uy lực kinh người.

Đi đường vòng hay cứng rắn vượt qua đây?

Lăng Hàn vắt óc suy tư.

Lăng Hàn quyết định đi đường vòng, tiếp xúc hay cứng rắn xông vào đều cần thời gian, không bằng đi đường vòng đỡ tốn sức.

Nhưng rất nhanh Lăng Hàn nhận ra cách này không làm được.

Sau khi đi trung du thì đường sông chỉ có một bình nguyên hẹp dài, bên cạnh là núi cao. Bình nguyên bị mỗi bộ tộc chiếm cứ, muốn đi đường vòng chỉ có thể leo núi, nhưng núi không dễ đi, chẳng những vòng rất xa hơn nữa trong núi không yên bình, có yêu thú đẳng cấp đỉnh Thánh Vương. Cũng đúng, mỗi bộ tộc sinh sống gần sông vì không để bộ tộc khác có cơ hội được đến nước sông nguồn cao hơn, sao có thể cho người dễ dàng vòng qua được.

Vậy thì không đi vòng.

Lăng Hàn dặn Tiểu Cốt không được nhái giọng, lặp lại lời cường giả cấp Thánh Nhân nói chẳng khác nào nhục nhã người ta. Gần đây Tiểu Cốt nói chuyện trơn tru hơn, không bị lắp bắp nữa, lặp lại lời nói nhanh hơn.

Bọn họ gặp bộ tộc trung du thứ nhất tên là Nhạc tộc.

Một đại trận khuếch tán, lấy sông lớn làm cơ sở, lực lượng đến từ dòng sông này, cùng nguồn với hệ thống tu luyện nơi đây, hệ thống trận đạo hoàn toàn mới. Những gì Lăng Hàn đã học không thể vận dụng tại đây. Muốn phá trận phải cứng rắn xông qua.

Lăng Hàn nói:

– Đi theo sau lưng ta.

Uy lực trận pháp này cỡ Thánh Vương sơ kỳ, đám người Thiên Phượng Thần Nữ không thể ngăn cản. Tiểu Cốt không tiện ra tay nếu không bọn họ khỏi phải điều đình gì nữa, chẳng những phải vừa đánh vừa đi cũng sẽ kinh động tất cả bộ tộc truy sát bọn họ.

Long Hương Nguyệt đã sớm vào không gian thần khí, bốn người theo sau lưng Lăng Hàn. Tiểu Cốt đoạn hậu, thực lực của nó đủ mạnh, lỡ như xảy ra tình huống đột ngột gì có thể cùng Lăng Hàn một trước một sau giúp đỡ mọi người.

Lăng Hàn vỗ chưởng phá trận pháp, ung dung đi vào.

Trận pháp hay công kích đều không thoát khỏi một quy luật cơ bản là lấy thực lực làm đầu. Thực lực hiện giờ Lăng Hàn bằng đỉnh Thánh Vương, không cần quan tâm trận pháp dựa theo hệ thống gì, hắn không cần tìm điểm yếu nào, cứ trực tiếp dùng sức mạnh phá mở.

Lực lượng khủng bố của Lăng Hàn trấn áp, uy lực trận pháp không khởi động được. Tập pháp như biển, bọn họ có năng lực tránh nước, mở ra một con đường an toàn.

Ba người Thiên Phượng Thần Nữ tặc lưỡi lấy làm kỳ, uy lực trận pháp cuồng bạo cách hai, ba thước gầm rống nhưng không thể đến gần thêm một li.

Một giọng nói lạnh lùng vang lên kiểu thần thức trong đầu mỗi người:

– Hừ! Ai dám ngang nhiên xông vào Nhạc tộc ta?

Lăng Hàn mỉm cười nói:

– Đạo hữu, ta chỉ muốn mượn đường, xin châm chước cho.

– Người từ ngoài đến?

Giọng nói tạm dừng, ngẫm nghĩ rồi nói:

– Các ngươi đi dọc bờ sông đừng đi quá xa, nếu vào trong tộc của ta thì đừng trách chúng ta không khách sáo!

Ý là cho qua.

Lăng Hàn gật đầu, đây không phải bởi vì người đó dễ nói chuyện, chỉ vì hắn biểu hiện ra thực lực đủ mạnh nên đối phương đồng ý cho đi, khỏi phải sinh sự. Nếu đổi lại đám người Thiên Phượng Thần Nữ ở ngoài trận năn nỉ thì người ta cóc thèm quan tâm.

Có thực lực thì nói chuyện mới có sức nặng, không thì miễn bàn.

Lăng Hàn sẽ không vạch thẳng ra, tự hiểu ngầm được rồi. Lăng Hàn bước nhanh đi tới, chợt phát hiện uy lực trận pháp yếu rất nhiều. Là do người của Nhạc tộc cố ý khống chế trận pháp, bày ra thiện ý với họ.

Lăng Hàn cười cảm ơn:

– Đa tạ đạo hữu.

Người đó im lặng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.