Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1772: Người khổng lồ Trên đỉnh núi

trước
tiếp

Phương xa xôi cảnh tượng mơ hồ dần rõ ràng, lờ mờ thấy được cái gì.

Lăng Hàn híp mắt, thị lực xuyên thấu uy áp không gian gây tác dụng phụ rất lớn cho hắn, mắt đau nhói như bị mù. Lăng Hàn không bỏ cuộc ngược lại ngưng tụ nhiều nguyên lực vào mắt hơn.

Lăng Hàn bỗng quay đầu đi, mắt chảy ra huyết lệ đau nhói:

– Ư!

Lăng Hàn vội vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh nhiều lần chải vuốt mới cảm thấy mắt dễ chịu chút, nhưng hắn cũng đã thấy cảnh tượng trên đỉnh núi, dù chỉ một khoảnh khắc.

Chỗ núi đứt đoạn là tảng đá màu đen, không mọc cây cỏ gì, ngay giữa núi đứt có một người ngồi, thân hình vô cùng cao lớn cỡ một vạn trượng, toàn thân màu xanh lục như một gốc cây.

Người này rất kỳ lạ!

Nửa người trên là hình người nhưng mọc đôi sừng trâu to lớn, từ lồng ngực trở xuống là hình lộc, có tứ chi. Nhưng mình lộc hay mình người đều có các ký hiệu màu xanh toát ra hơi thở sự sống vô tận.

Thế nhưng người đó đã chết!

Trán người đó thủng cái lỗ, không lớn, chỉ thô cỡ ngón tay nhưng nó hấp dẫn ánh mắt của Lăng Hàn.

Lăng Hàn chỉ liếc sơ, một nửa thời gian hắn dành cho việc quan sát vết thương này, miệng vết thương có sức hấp dẫn rất lớn làm hắn kiềm lòng không đậu nhìn chằm chằm.

Cái lỗ này lấy mạng người khổng lồ màu xanh.

Thần hồn bị xuyên thủng, dù cơ thể còn nguyên vẹn thì sao?

Trên người khổng lồ mình lộc chảy máu màu xanh, nó nuôi dưỡng ra thực vật đầy núi, có lẽ rừng rậm nguyên sơn mạch được máu tẩm bổ.

Lăng Hàn nhớ lại chi tiết cuối cùng mình thấy, đỉnh núi không phải không có một gốc thực vật, bên cạnh người khổng lồ mình lộc có một thực vật rất thấp bé, cao cỡ nửa thước kết ra trái xanh mượt. Lăng Hàn không biết đó là trái gì nhưng chắc chắn có thể sinh trưởng trong hoàn cảnh này tuyệt đối là tiên dược!

Đáng tiếc không lấy được.

Lăng Hàn thở dài thườn thượt, thật là rất tàn nhẫn, tiên dược ngay trước mắt nhưng đành bất lực. Lăng Hàn không là loại người cầm lên được không bỏ xuống được, hắn lập tức xoay người đi xuống núi.

Mục tiêu hàng đầu của Lăng Hàn bây giờ là tìm đám người Nữ Hoàng, tìm người rồi suy tính làm sao lấy tiên dược.

Lăng Hàn quay đi chưa được vài bước thì có cảm giác rất lạ, hắn ngừng lại, cảm giác này biến mất. Lăng Hàn lại đi, một lát sau cảm giác kỳ lạ dâng lên.

Lăng Hàn bước nhanh, càng đi xuống uy lực phong nhẫn càng nhỏ khiến hắn thi triển thân pháp không bị phong nhẫn cắt thành mấy mảnh.

Lăng Hàn thi triển cực nhanh, tốc độ lên đến cực hạn Thần Giới sánh bằng sấm sét thiên kiếp, quả nhiên cảm giác kỳ lạ biến mất.

Lăng Hàn ngừng lại thầm nghĩ:

– Không lẽ có cái gì đi theo ta?

Không thì không thể giải thích cảm giác kỳ lạ này được.

Lăng Hàn lại cất bước, qua một lúc cảm giác đó lại đến nữa. Lăng Hàn vụt ngoái đầu lại, nhưng đằng sau không có gì, chỉ toàn là cỏ cây um tùm, cảm giác kỳ lạ biến mất.

Rất kỳ cục!

Lăng Hàn xoay người, đi cực chậm, một nén nhang sau hắn vụt xoay người thi triển cực nhanh lao ra sau.

Trong khoảnh khắc biểu tình của Lăng Hàn quái dị, vì hắn phát hiện ngọn nguồn làm hắn thấy lạ.

Đúng là Lăng Hàn bị bám theo nhưng không phải người, cũng không phải yêu thú.

Mà là… một khúc xương!

Dài hơn một thước, trắng tinh, dựng đứng như có hai cái chân. Khi Lăng Hàn xoay người thì nó còn bày tư thế xoay lại bỏ chạy.

Một khúc xương trắng tinh như ngọc theo dõi hắn?

Lăng Hàn đổ mồ hôi lạnh, quá hoang đường.

Khúc xương này rất nhân tính hóa, còn biết trốn hắn. Nó thành công trốn, nếu Lăng Hàn không bỗng dưng xoay người thì không thể bắt nó ra được.

Thành tinh?

Lăng Hàn lao xuống, cách khúc xương khoảng một trượng thì ngừng, hắn không ra tay. Dù đối tượng chỉ là khúc xương Lăng Hàn vẫn cảm ứng được hơi thở đáng sợ làm hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Xương cốt cũng đang nhìn hắn, lắc ‘thân thể’ tù từ lún xuống đất, giả bộ không bị Lăng Hàn phát hiện cố gắng chạy trốn.

Lăng Hàn cười nói:

– Này, ta thấy ngươi rồi!

Lăng Hàn không biết dùng thái độ nào khác đối với khúc xương kỳ lạ này.

Xương cốt bật lên như giật mình, thân thể nó cong biểu đạt cảm giác giật mình.

Cái này… Lăng Hàn lại chảy mồ hôi lạnh, có ai nói cho hắn biết khúc xương này bị gì không?

Lăng Hàn hỏi:

– Ngươi biết nói không?

Khi hỏi câu này Lăng Hàn cảm thấy mình bị bệnh.

Không ngờ khúc xương thật sự đáp lại, nhưng nó không mở miệng mà truyền thần niệm:

– Ngươi… biết… nói… không?

Khúc xương như trẻ sơ sinh bi bô tập nói, giọng non nớt.

Lăng Hàn hỏi lại:

– Ta tên Lăng Hàn, ngươi có tên không?

Khúc xương lặp lại lời Lăng Hàn nói nhưng chậm hơn nhiều:

– Ta… tên… Lăng… Hàn…

Lăng Hàn nhức đầu. Khúc xương này hình như thông linh, khai hóa trí tuệ, mới hiểu ra nên không biết nói, chỉ đang tập nói.

Lăng Hàn thở dài ngồi xếp bằng dưới đất.

Khúc xương không nhúc nhích, xem khúc xương đầu cong lại như đang nghiêng đầu, nó cũng muốn ngồi nhưng không có chân để khoanh lại, đành để nửa khúc xương cắm vào đất bùn trông như ngồi. Giống con cún biết bắt chước.

Lăng Hàn nói chuyện với nó không có trọng điểm, cho nó tiếp xúc nhiều ngôn ngữ, trông chờ nó nói ra tiếng của riêng mình.

Nửa ngày sau khúc xương không bắt chước nữa, nói ra một câu thuộc về mình:

– U ô ư ơ, u ô ư ơ!

Một câu vô nghĩa nhưng hình như khúc xương rất vui, cứ u ô không ngớt.

Lăng Hàn hỏi:

– Ngươi bây giờ biết nói chưa?

Khúc xương vui vẻ nói:

– Ngươi… bây… giờ… biết… nói… chưa? U ô ơ!

Mệt, tốn nước miếng.

Giờ khúc xương không sợ hắn nữa, cho Lăng Hàn đến gần nó hơn, nhìn kỹ nó.

Khúc xương rất không tầm thường, không đơn giản là khai hoá linh trí. Khúc xương trắng tinh tựa ngọc thạch, xem không hề ghê tởm, tựa như tác phẩm nghệ thuật tinh xảo xinh đẹp. Nhưng đại sư tạo ra khẩu vị hóa nặng cố ý làm thành hình khúc xương.

Bề mặt khúc xương có các ký hiệu cực kỳ phức tạp, Lăng Hàn mới nhìn sơ đã cảm thấy choáng váng, khó lĩnh ngộ còn hơn tiên đạo trận pháp hắn có được.

Khúc xương và tiên thi trên núi có gì liên quan?

Lăng Hàn xuống núi mới sinh ra cảm giác kỳ lạ, chắc lúc hắn dòm ngó xác Tiên Nhân khúc xương mới xuất hiện, có lẽ cảm ứng được ánh mắt của hắn nên đi theo.

Người khác không lên được cao như vậy nên không thể kinh động khúc xương này.

Khúc xương là một phần của tiên thi? Không biết làm sao thông linh được. Hắn thật là thể chất hút rắc rối.

Lăng Hàn ngẫm nghĩ, cổ tích của người khác là cổ tích thật sự, vào tay hắn thì hầu như không bình thường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.