Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1771: Khuyên nhủ nhau

trước
tiếp

Nếu có tồn tại đẳng cấp Thánh Vương thì năng lực như Nữ Hoàng, Vũ Hoàng chỉ có nước chạy trốn. Nhiều năm rồi họ chưa đi ra, một là tìm cơ duyên tại đây, hai là gặp rắc rối gì lớn.

Lăng Hàn gật đầu, hắn muốn thôi diễn nơi Nữ Hoàng, Vũ Hoàng đang ở, nhưng có lực lượng bí ẩn trong chỗ này ngăn cách thiên cơ, làm hắn không cách nào thôi diễn.

Nếu đây thật sự là một góc rơi ra từ Tiên Vực thì Sáng Thế cảnh không là cái đinh gì trong Tiên Vực, không thôi diễn ra được cũng rất bình thường.

Nhóm người tiếp tục leo núi, bốn phía không thấy có sinh mệnh nào khác, dường như yêu thú gì đều bị báo đen kia giết hết rồi.

Nơi này có ngày đêm thay đổi, nhưng không phải ban ngày trời sáng, ban đêm trời tối mà là một nửa thời gian bầu trời sắc vàng, nửa khác màu bạc, không biết nên nói cái nào là ban ngày, cái nào là ban đêm.

Không trời, không trăng, không sao, chỉ có sơn mạch liên miên như vĩnh hằng mãi mãi.

Ước chừng thời gian màu vàng là ban ngày, màu bạc là ban đêm. Một ngày qua đi nhóm người Lăng Hàn thấy mệt, dừng lại điều chỉnh.

Thật khó tin, bọn họ đều là Thánh Nhân vậy mà đi có một ngày đã mệt? Lăng Hàn huyết chiến với Khai Vân Vương bốn năm vẫn khỏe như trâu.

Chỉ có thể nói chỗ này rất thần kỳ.

Long Ngữ San thả Long Hương Nguyệt ra khỏi không gian thần khí. Lăng Hàn lấy nguyên liệu từ trong Hắc tháp ra đưa cho ba nữ nhân Thiên Phượng Thần Nữ nấu ăn. Chốc lát sau mùi thơm chui vào lỗ mũi làm bọn họ thèm nhễu nước miếng.

Đơn giản ăn xong bữa cơm Lăng Hàn, Thiên Phượng Thần Nữ vào Hắc tháp. Hai cô cháu Long Ngữ San, Long Hương Nguyệt không có nghi ngờ gì, đã đến đẳng cấp Thánh Nhân thì có không gian thần khí cũng bình thường.

Long Ngữ San và Long Hương Nguyệt vào không gian thần khí, nàng muốn tâm sự đàng hoàng với điệt nữ này.

Long Ngữ San nói:

– Hương Nguyệt, người kia không thể nào thích ngươi, thừa dịp còn sớm chặt đứt nghiệt duyên, miễn cho bị thương quá sâu.

Long Hương Nguyệt chu môi, một lúc sau buồn bã nói:

– Ta biết, hắn có một vị phu nhân vô cùng xinh đẹp, không vừa mắt dong chi tục phấn như ta cũng bình thường.

Nghe Long Hương Nguyệt nói vậy Long Ngữ San khó chịu bảo:

– Dù người kia không thích ngươi cũng đừng tự ti như vậy, với điều kiện của ngươi trên đời này có nam nhân nào mà ngươi không xứng?

Long Hương Nguyệt lắc đầu nói:

– Tiểu cô chưa từng thấy qua Nữ Hoàng kia đâu, thật là phong hoa tuyệt đại, nếu ta là nam nhân cũng sẽ tim đập nhanh vì nàng ấy, không thể so sánh.

Long Ngữ San ngạc nhiên, giai nhân tuyệt sắc như bọn họ sẽ thừa nhận võ đạo không bằng người nhưng về nhan sắc thì họ tự tin tuyệt đối, cho rằng trên đời này có người sánh ngang mình nhưng đẹp hơn? Không thể nào!

Long Hương Nguyệt hoàn toàn phục Nữ Hoàng làm Long Ngữ San rất ngạc nhiên, Nữ Hoàng đẹp đến mức nào mới làm Long Hương Nguyệt cam bái hạ phong?

Long Hương Nguyệt đột nhiên nói một câu kinh người:

– Tiểu cô, hay là chúng ta cùng nhau gả cho Lăng Hàn đi!

Long Ngữ San:

– …

– Nếu một mình thì chúng ta không có ưu thế, nhưng cùng nhau lại khác. Cô cháu hai đóa kiều hoa, ai không muốn hái?

Long Hương Nguyệt càng nói càng to gan:

– Chỉ có làm thế chúng ta mới miễn cưỡng tranh với Nữ Hoàng được.

Lăng Hàn trách mắng:

– Nói nhảm nhí!

– Tiểu cô đừng nói là không có cảm giác gì với hắn!

Long Hương Nguyệt bất chấp:

– Thích thì theo đuổi đi, bỏ lỡ rồi mới tiếc nuối. Không lẽ tiểu cô muốn chờ tới già mới hối hận hôm nay không dũng cảm một chút?

Long Ngữ San nạt:

– Nha đầu chết tiệt, đừng nói nữa!

Quá sức hoang đường, cô cháu cùng hầu hạ một người? Tưởng tượng thôi Long Ngữ San đã nổi giận.

Long Hương Nguyệt không cãi lại nhưng biểu tình rất cố chấp, nàng cho rằng đây là khả năng duy nhất khiến Lăng Hàn hứng thú với mình.

Đường dài dằng dặc, chúng ta từ từ tiêu hao đi, dù ngươi là liệt nữ thì gia cũng sẽ mài đến khi ngươi thành dâm đãng!

Long Ngữ San không biết điệt nữ đào hố cho mình, nàng nhức đầu là nha đầu kia đã lún sâu đến sắp tẩu hỏa nhập ma.

Long Ngữ San quyết định phải kéo Long Hương Nguyệt trở về.

Hai nữ nhân nhìn nhau, biểu tình kiên quyết.

Lăng Hàn vượt qua một đêm vui vẻ. Hắn và Thiên Phượng Thần Nữ ân ái, không ngừng cố gắng khiến nàng cùng mình làm thêm mấy tư thế mới. Lăng Hàn dào dạt hứng thú, rất muốn cùng Thiên Phượng Thần Nữ nghiên cứu nhiều hơn trong Hắc tháp, tiếc rằng bọn họ đến đây không phải vì tình chàng ý thiếp.

Nghỉ ngơi một đêm bọn họ tinh thần sáng lán, nơi này có linh khí rất đậm, dù mới qua một ngày đã tiến bộ rõ ràng.

Tiếp tục lên đường.

Một ngày, hai ngày, ba ngày, bởi vì không bị yêu thú như báo đen đánh lén nên bọn họ không bị chậm lại, tốc độ rất nhanh. Đến ngày thứ bốn nhóm người trông thấy đỉnh núi. Thấy và leo lên đỉnh là hai chuyện khác nhau, khi thấy đỉnh núi thì bọn họ giật nảy mình.

Vì ngọn núi này bị chém ngang!

Từ mặt cắt suy đoán ra còn một khoảng cách rất lớn mới đến đỉnh núi thật sự, ngọn núi này nếu còn nguyên vẹn sẽ cao cỡ nào?

Quá kinh người!

Năm người Lăng Hàn lắc đầu, bọn họ chưa từng thấy Thần Giới có ngọn núi nào đạt đến độ cao như vậy, đây đúng là dùng một hành tinh lớn luyện thành ngọn núi.

Ý nghĩ này nổi lên, bọn họ sửng sốt liếc nhau. Rất có thể!

Bọn họ từ xa cảm ứng được từ đỉnh núi truyền đến uy áp, đó là hơi thở mạnh còn hơn Thánh Nhân, chỉ một chút xíu đã khiến Thánh thể của họ như bị nghiền nát.

Long Hương Nguyệt không chịu nổi bị Long Ngữ San thu vào không gian thần khí. Leo lên một lúc thì Thiên Phượng Thần Nữ, Vô Tướng Thánh Nhân, Long Ngữ San không chịu nổi, đành ngừng lại nhìn theo Lăng Hàn lên núi.

Lăng Hàn đi mấy ngàn dặm, bước chân dần chậm lại, đến đây thì hắn không dám có động tác gì quá lớn.

Uy áp nơi này quá đáng sợ, một chút gió nhẹ cũng biến thành phong nhẫn có sức phá hoại vô cùng đáng sợ. Một đao cắt qua, da Lăng Hàn rách toạc. May mắn thần tốc của Lăng Hàn cứng hơn, phong nhẫn chưa đủ sức giết hắn.

Bất Diệt Thiên Kinh chuyển động, Lăng Hàn chữa lành vết thương leo lên núi tiếp.

Lăng Hàn là người có tính tò mò rất lớn, hắn quyết tâm lên núi xem cho biết.

Đi thêm hơn ngàn dặm Lăng Hàn cất bước khó khăn, bước chân nhẹ nhàng cũng có thể dấy lên phong nhẫn đáng sợ, làm thần cốt của hắn chạm vào sẽ vỡ tan ngay.

Đành dừng tại đây.

Lăng Hàn ngừng bước lại, ngưng tụ tất cả nguyên lực vào đôi mắt, phát động Chân Nhị Chi Nhãn nhìn đỉnh núi. Với cảnh giới hiện tại của Lăng Hàn thật ra Chân Nhị Chi Nhãn không có tác dụng gì lớn, nhưng dù sao là một môn thần thông, dùng tốt hơn là không một chút.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.