Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1764: Dẻo dai kinh người

trước
tiếp

Khai Vân Vương thầm la trong lòng:

– Cửu Mạch tiên kiếm!

Khai Vân Vương rút ra thanh thần kiếm, một luồng tiên quang lấp lóe chém ra, bóng tối bị cắt.

Đây là một phần Tiên Vương pháp Khai Vân Vương lấy từ Thiên Hà Vương, lão không dám sử dụng trước mặt người khác, trừ phi có thể diệt khẩu, bởi vì lão sợ bị cấm địa khác phát hiện bí mật lớn này. Nhưng tại đây không có ai khác, bản thân Khai Vân Vương gặp nguy hiểm lớn nên bất chấp tất cả vận dụng nó.

Thần kiếm chém tiên quang hiển hiện.

Lăng Hàn lấy Lạn Mộc kiếm ra. Trong Thánh binh đối kháng Tiên Ma kiếm dù gì chỉ có thập thất giai, hắn không muốn làm hỏng nó.

Ong ong ong ong ong!

Lạn Mộc kiếm tước ra, Lôi Đình kiếm pháp vận chuyển, có Tuế Nguyệt Thiên Thu, có Diệt Thế Lôi Đình.

Khai Vân Vương ước gì luyện hóa Lăng Hàn ngay lập tức, đối phương có mảnh nhỏ thời quang giúp lão nâng cao kiểm soát quy tắc. Vấn đề là mới rồi lực lượng của sáu Thánh Vương còn không thể bắt Lăng Hàn, lão sử dụng Tiên Vương pháp liền bắt được hắn sao?

Tiên Vương pháp đúng là lợi hại, nhưng một vì Khai Vân Vương chỉ được một phần, hai là bị giới hạn trong cảnh giới, có thể phát huy ra uy lực hữu hạn.

Hai người đại chiến, Lăng Hàn chỉ cần đối mặt một Thánh Vương thì có thể phát huy thoải mái. Lăng Hàn hú dài dốc hết sức chiến đấu ra, công kích như sóng dữ đổ ập ra ngoài.

Khai Vân Vương không hề yếu thế cũng đánh trả Lăng Hàn.

Sức chiến đấu của hai người sàn sàn như nhau nên không ai có ưu thế áp đảo, chiến đấu dây dưa kịch liệt. Thánh Vương muốn giết Thánh Vương? Khó! Lúc trước sáu Thánh Vương mất mười ngày mới dồn Lăng Hàn vào đường cùng, hiện tại một chọi một đương nhiên đánh càng dữ.

Lăng Hàn lấy thương đổi thương, át chủ bài của hắn đều là nghiêng về phòng ngự. Bất Diệt chân dịch có thể nháy mắt chữa lành vết thương, Dục Sinh Trọng Sinh khiến Lăng Hàn chết rồi sống lại một lần.

Lăng Hàn muốn từ từ tiêu hao Khai Vân Vương đến chết.

Hết cách, không có thực lực nghiền áp thì đành làm như vậy. Đỉnh Thánh Vương là tồn tại mạnh nhất nguyên Thần Giới, ai không phải là kỳ tài ngút trời? Bị giết dễ dàng mới kỳ.

Khai Vân Vương vừa đánh nhau vừa trốn.

Lăng Hàn không ngừng truy kích. Người này có lực lượng thời gian, có thể nói là tồn tại có uy hiếp lớn nhất của hắn trong Thần Giới, lần này phải xử lý mới được. Không thì Khai Vân Vương nhát cáy sẽ dọn ổ đi, lúc đó khó tìm được.

Lăng Hàn không thể luôn ở trong Cổ giới truy sát người này.

Giết!

Khai Vân Vương rống to:

– Ác tử, ngươi đừng khinh người quá đáng!

Trung Thánh bình thường cũng dám rượt theo giết đỉnh Thánh Vương? Dù sức chiến đấu của Lăng Hàn đúng là sánh bằng đỉnh Thánh Vương nhưng hắn làm như vậy vẫn như tên hề.

Đương nhiên Khai Vân Vương quan tâm mạng sống của mình hơn, miễn chạy thoát thì lão sẽ không để Lăng Hàn tìm ra mình.

Lăng Hàn không nói chuyện, không có gì để nói với Khai Vân Vương hết. Đã quyết định đồ Thánh Vương này thì cần gì lãng phí miệng lưỡi? Hắn không lo cho Nữ Hoàng, Vũ Hoàng, vì bọn họ đều là Thánh Nhân, có năng lực tự bảo vệ mình.

Khai Vân Vương trốn chui trốn nhủi nhưng trước cực nhanh của Lăng Hàn làm sao chạy thoát?

Vốn Thánh Nhân dù là Tiểu Thánh, Đại Thánh hay Thánh Vương nếu muốn chạy thì không ai ngăn được bọn họ. Nhưng gặp phải Lăng Hàn tu ra cực nhanh như gặp khắc tinh của Thánh Nhân.

Khai Vân Vương không ngừng dùng lực lượng thời gian ngăn cản, cái này đúng là đem lại hiệu quả, khiến Lăng Hàn không ngừng giảm tốc độ. Nhưng khoảng cách hơi xa chút là lực lượng thời gian không cách nào phát huy cực hiệu, thế là Khai Vân Vương lại bị Lăng Hàn đuổi theo, chạy sao cũng không thoát được.

Trốn trốn trốn, như chó nhà có tang.

Khai Vân Vương thầm hận, mục tiêu của lão là Khai Vân cấm địa, tuy nơi đó không có Thánh Vương nào khác giúp đỡ lão được nhưng có một Thánh khí đỉnh cấp, có trận pháp lão mất mấy ức năm bày ra.

Khai Vân Vương là người sợ chết, đương nhiên phải trang trí hang ổ của mình thật hoàn mỹ, khi đó người, trận, khí một thể, lão tự tin dù là mười đỉnh Thánh Vương cũng không làm gì được, lão không sợ Lăng Hàn.

Bùm bùm bùm bùm bùm!

Một đường chạy trốn, một đường huyết chiến. Thánh Vương thật sự mạnh, bị tổn hại nặng vẫn không ảnh hưởng sức chiến đấu, Khai Vân Vương vẫn cứ bá đạo, ngoan cường chạy về hang ổ.

Sợ chết cũng là một động lực để mạnh hơn, trong Cổ giới có thể tu luyện đến Thánh Vương ai không phải là kỳ tài ngút trơì? Khai Vân Vương có chấp niệm mãnh liệt nhất định phải chạy về hang ổ. Nên Khai Vân Vương phát ra đấu chí mạnh mẽ. Bị thương nặng? Thì dùng nguyên lực cưỡng ép ổn định.

Trốn trốn giết giết, rất nhanh qua ba năm.

Khai Vân Vương đã gãy một chân, một tay, ngực thủng cái lỗ to lùa gió, tai trái mất, thiếu nửa bên miệng. Nhưng Khai Vân Vương dùng nguyên lực ngưng tụ thành chân tay, tốc độ không giảm, sức chiến đấu không sụt.

Lăng Hàn thì vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, người hắn không bị thương chút nào chỉ có chiến ý hừng hực, so sánh thì hai bên chênh lệch quá lớn.

Lăng Hàn vẫn phải cảm khái Thánh Vương đúng là khó giết, hắn đã dồn đối phương đến tình trạng thảm vậy mà truy sát ba năm chưa đến gần được. Có điều đã đến mức này rồi Lăng Hàn sẽ không buông bỏ.

Khai Vân Vương chạy tới mức dầu hết đèn tắt, bị thương nặng như vậy mà không có thời gian chữa trị ngược lại còn phải ác chiến khiến vết thương càng lúc càng nặng. Nếu Khai Vân Vương không phải là đỉnh Thánh Vương thì không cần Lăng Hàn đánh nữa, vết thương đủ hạ gục lão.

Mặt Lăng Hàn lạnh lùng, vận chuyển đại thần thông Bất Động Minh Vương Kim Thân, các loại tiên thuật cùng đánh ra chặn Khai Vân Vương lại, hai người đại chiến.

Khai Vân Vương gầm rú, nơi này cách hang ổ còn một năm đi đường, nhưng lão đã bị thương cực kỳ nặng, dù Lăng Hàn không tấn công nữa chỉ tạo áp lực là lão đã chết trên đường. Khai Vân Vương phải trị thương mới được, không thì sẽ chết dần chết mòn. Nhưng muốn trị thương phải trừ khử Lăng Hàn hoặc cắt đuôi hắn, Khai Vân Vương không làm được cái nào trong hai điều này.

Đổi lại Thánh Vương khác có lẽ sẽ liều mạng với Lăng Hàn, so với chết uất ức chẳng bằng đánh nhau oanh oanh liệt liệt. Nhưng Khai Vân Vương thì khác, lão có chấp niệm không thể tưởng tượng đối với sự sống.

Khai Vân Vương tiếp tục trốn, thân thể rách nát toát ra dẻo dai vô tận. Lão muốn sống! Sống! Sống!

Hai người vẫn giữ tiết tấu cũ, Khai Vân Vương vừa chiến vừa trốn, Lăng Hàn vừa chiến vừa rượt, bất giác hơn nửa năm trôi qua.

Đến mức này thì Lăng Hàn thầm phục Khai Vân Vương, dẻo dai như thế, dục vọng cầu sinh mãnh liệt như vậy quá kinh người.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.