Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1752: Sợ chạy

trước
tiếp

Ong ong ong ong ong!

Ba tháng sau, một ngày nào đó. một kim quang đại đạo trải dài đến, Thánh uy cường đại tràn ngập, không chút che giấu địch ý và sát khí phát tán trên Mộc Đồ tinh.

Uy của Thánh Vương!

Các Thánh Vương giật mình tỉnh lại, lộ vẻ bực bội:

– A?

Đùa, chỗ này đang có mấy chục Thánh Vương luận đạo, cộng lại có thể đâm thủng trời. Nhà ngươi là cái đinh gì mà dám một mình khiêu khích tập thể Thánh?

Các Thánh Vương cùng phát huy, đưa hơi thở của mình ập hướng kẻ xâm nhập:

– Hừ!

Khai Vân Vương hoảng hồn tái mặt.

Sau khi Trọng Dã chết Khai Vân Vương liền bắt giữ sợi tơ nhân quả, biết tin người chết làm lão cực kỳ tức giận. Trên đời có kẻ dám đụng vào hậu nhân của lão?

Khai Vân Vương liền lao ra, nhưng vì Khai Vân cấm địa cách chỗ này quá xa, vì lão vốn cố ý thành lập cấm địa ở nơi xa như vậy. Khai Vân Vương không muốn láng giềng với cấm địa khác, vì chột dạ, trong lòng lão lo sẽ bị các cấm địa vây giết.

Sau khi đến Mộc Đồ tinh thì Khai Vân Vương không kiềm chế sát khí của mình thêm được nữa, bộc phát ra sát khí, đường đường là Thánh Vương còn e ngại cái chi?

Nhưng bỗng có mấy chục hơi thở mạnh mẽ phản kích lại, có ít nhất mười hơi thở không thua gì lão, làm Khai Vân Vương hoảng hồn dựng đứng lông tơ.

Chuyện gì đây?

Khai Vân Vương định co giò bỏ chạy, bản năng cho rằng đây là cái bẫy dụ lão ra rồi vây giết.

Lúc trước Khai Vân Vương phản bội Hà Thiên Vương được một phần Tiên Vương pháp là bí mật các cấm địa không biết, nhưng việc này luôn quanh quẩn trong lòng lão, lão lo lắng có ngày bị người biết sẽ chịu các cấm địa vây công.

Tiên pháp như thế ở trong Trọng gia chỉ khi nào vào Thánh vị mới được truyền dạy, bỏ thêm hạn chế trong thần hồn, nếu bị cưỡng ép sưu hồn sẽ tự động nổ để không lộ ra bí mật.

Khai Vân Vương mới đến nơi phát hiện mấy chục hơi thở Thánh Vương tràn ngập địch ý nên sợ ướt quần.

Vèo!

Khai Vân Vương xoay người co giò chạy.

Cái này!

Đám Thánh Vương thộn mặt ra. Ngươi làm cái quỷ gì vậy? Lúc đến thì hùng hổ nhưng chớp mắt hèn đến mức không dám ló mặt ra, muốn làm gì?

Một Thánh Vương mở miệng hỏi:

– Đó là Trọng lão quỷ của Khai Vân cấm địa đúng không?

Nguyên Thần Giới chỉ có bấy nhiêu Thánh Vương nên biết rõ hơi thở của nhau.

Thanh Vũ Thánh Vương khinh thường nói:

– Vẫn nhát gan như cũ.

Một Thánh Vương đang nói chợt ngừng bặt:

– Không thể trách hắn, dù sao… ha ha.

Mấy Thánh Vương khác hiểu ý Thánh Vương kia. Năm xưa Khai Vân Vương theo dưới tay Thiên Hà Vương, sau đó Thiên Hà Vương bị Khai Vân Vương bán đứng, chịu nhiều cấm địa vây công nhưng đến nay không thấy Tiên Vương pháp đâu. Khai Vân Vương lo cấm địa khác chĩa mũi dùi sang mình. Khai Vân Vương suy nghĩ nhiều, nếu không liên quan ích lợi tuyệt đối thì Thánh Vương không dễ đánh nhau.

Dù mười Thánh Vương vây công một người cũng phải trả giá hy sinh một, hai đồng bạn mới giải quyết được Thánh Vương đó.

Thánh Vương mà liều mạng thì rất đáng sợ.

Có thể trong Cổ giới tu đến độ cao như Thánh Vương thì ai chẳng phải là kỳ tài ngút trời, có ai yếu hơn ai?

Một Thánh Vương biểu tình quái dị nói:

– Hắn đến báo thù? Nhưng cảm ứng chỗ này có nhiều Thánh Vương sợ chạy rồi.

Đám Thánh Vương bật cười, đúng là tình cờ. Trọng lão quỷ hùng hổ chạy tới báo thù, vừa đúng lúc gặp các Thánh Vương tham gia thịnh hội luận đạo, trao đổi báu vật nên sợ quá chạy về.

Hả?

Đám Thánh Vương sửng sốt, trên đời này chưa bao giờ có cái gọi là tình cờ, chỉ có cố ý sắp đặt.

Tại sao Lăng Hàn triệu tập bọn họ lại đây ngay thời điểm này?

Không lẽ… tiểu tử kia không còn thủ đoạn đồ Thánh Vương nên sau khi Trọng Dã chết cố ý mời bọn họ tới, chắn một đao thay hắn sao?

Rất có thể!

Đám Thánh Vương toàn là cáo già, trong bụng suy đoán mặt ngoài thì không lộ vẻ gì, tiếp tục đại hội luận đạo. Có vài người trong bụng cong cong quấn quấn.

Có lẽ đây là cơ hội.

Lăng Hàn nhìn lướt qua các ánh mắt Thánh Vương thay đổi nhỏ, cười nói:

– Các vị, lần này mời mọi người đến còn có một việc là chứng kiến chúng ta nhập Thánh!

Lăng Hàn đột nhiên phát ra hơi thở đã kiềm chế.

Ầm!

Hơi thở cường đại không ổn định chuyển động, trên bầu trời liền kéo mây đen, thiên kiếp nhanh chóng uấn nhưỡng.

Cái gì? Tiểu tử này sắp thành Thánh?

Đám Thánh Vương giật nảy mình. Mấy năm trước khi gặp Lăng Hàn thì tiểu tử này mới chỉ là Hằng Hà cảnh đại cực vị, mới qua bao lâu mà hắn sắp thành Thánh rồi?

Cái… này!

Sau khi thành Thánh dù Lăng Hàn không còn thủ đoạn tàn sát Thánh Vương cũng dư dả thực lực bảo vệ mình.

Tiểu Thánh muốn chạy, Thánh Vương cơ bản không bắt kịp.

Một số Thánh Vương thầm nghĩ hay là thừa dịp cơ hội cuối cùng này oanh giết Lăng Hàn đi.

Thế giới này hiện thực đến lạ, các cấm địa thân thiện với Lăng Hàn, trừ vài Thánh Vương thật lòng muốn hợp tác ra, đa số chỉ vì hắn có thể đồ hai Thánh Vương nên mới xưng huynh gọi đệ với hắn, cả đám cười nói vui vẻ.

Nhưng nếu Lăng Hàn mất đi thực lực đó thì biến thành miếng thịt mỡ trong mắt bọn họ, có bí mật lớn kinh người.

Trong phút chốc bảy Thánh Vương lộ sát ý âm trầm, bọn họ rục rịch.

Lăng Hàn cất bước đi vào trời sao, hắn không thể độ kiếp trên Mộc Đồ tinh nếu không một tinh thể đều bị thiên kiếp hủy mất.

A?

Lăng Hàn mới vào trời sao liền cảm ứng được hơi thở cực kỳ mạnh mẽ.

Thánh Vương!

Khai Vân Vương chưa đi xa, vẫn rình rập xung quanh.

Khai Vân Vương thấy Lăng Hàn thì tức giận quát:

– Ác tử!

Trên người đối phương có sợi tơ nhân quả!

Trọng Bát Độ chết vào tay tiểu tử này! Giờ hắn đi ra chịu chết sao?

Đùng!

Khai Vân Vương chưa kịp ra tay thì lôi vân dày đặc, một tia chớp giáng xuống hóa thành người sấm sét khổng lồ tấn công Lăng Hàn.

Khai Vân Vương héo, với thực lực của lão thấy rõ Lăng Hàn đang độ Thánh Nhân kiếp, còn là từ Hằng Hà cảnh bước hướng Sáng Thế cảnh. Vấn đề là động tĩnh này quá lớn, gần bằng… Đại Thánh kiếp!

Ui, sao có thể vậy được?

Tiểu Thánh kiếp mà gần bằng Đại Thánh kiếp thì biến thái cỡ nào.

Khai Vân Vương không dám ra tay, lão mà công kích Lăng Hàn vào lúc này sẽ bị cuốn vào thiên kiếp. Thánh Vương kiếp từ cơ bản khuếch đại ra thì… Khai Vân Vương không dám tưởng tượng nó sẽ đáng sợ đến mức nào.

Có một điều chắc chắn rằng thiên kiếp đó dư sức giết Khai Vân Vương.

Vì giết Tiểu Thánh mà chôn luôn mình? Đồ ngu mới làm.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.