Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1726: Phẩm chất xảo trá làm phản

trước
tiếp

– Hừ, vậy tuyệt không có thể bỏ qua cho ác tử kia!

– Nếu chuỗi nhân quả xuất hiện nói rõ ác tử này đã trở lại Thần giới.

– Thật to gan, giết người của Hồ gia ta, lại còn dám nghênh ngang trở về.

– Không thể bất cẩn, lúc trước ác tử kia trốn vào Minh Giới, nhưng hiện tại lại trở về, trong đó tất nhiên có quỷ!

Chúng Thánh ngươi một câu ta một câu, đều cho rằng Lăng Hàn nhất định phải giết, nếu không sau này Bát Thạch cấm địa cũng không cần lăn lộn, ở trong tay một tiểu bối chết liền hai tên Thánh Nhân, sẽ bị người khinh bỉ đến trong cống a.

Thế nhưng, Lăng Hàn trở về quá không có đạo lý, để bọn họ tin tưởng, khả năng này là một cái bẫy.

Hồ Lạc trầm ngâm, mối thù này là nhất định phải báo, hơn nữa, trên người Lăng Hàn còn có bí bảo của Thiên Hà Vương… kia là bí pháp của một vị Tiên Vương a!

– Coi như đây là một cái bẫy, chúng ta cũng không thể kinh động cấm địa khác!

Hắn rất nhanh nói.

– Lão phu sẽ che đậy Thiên Cơ, để những cấm địa khác không cách nào thôi diễn, lại tự mình đi truy sát ác tử này!

– Lão tổ, có lão thất phu Âu Dương Thái Sơn kia ở trong bóng tối phá rối, khả năng cực cao còn có cấm địa khác tham dự, nhằm vào chúng ta.

Một tên Thánh Nhân nói.

Hồ Lạc gật gù:

– Lão nhị lão lục, các ngươi lưu lại, những người khác… Đều cùng lão phu đi. Mặt khác, lại mang theo mấy tiểu bối thiên phú ưu tú, nếu bọn họ muốn thử tìm lão phu, vậy lão phu cũng tới thăm dò bọn họ một hồi.

Vạn nhất dốc toàn bộ lực lượng, bị người bê sào huyệt, bọn họ liền muốn khóc. Nhưng mang theo năm tên Thánh Nhân, cũng không tin Lăng Hàn còn có thể lật trời!

Âu Dương Thái Sơn lại giỏi, cũng chỉ là bá chủ Minh Giới, sức ảnh hưởng ở Thần giới có hạn.

– Vì bí bảo của Thiên Hà Vương, coi như đây là một cái bẫy, chúng ta cũng phải bước vào!

Hồ Lạc kiên quyết nói.

– Ừm!

Thánh Nhân khác đều gật đầu, đạt được bí pháp Tiên Vương, Hồ gia sẽ nhất phi trùng thiên, tương lai tiến vào Tiên Vực, trở thành thế lực Tiên Vương cao cấp nhất cũng có thể.

Đáng giá liều mạng!

Do Hồ Lạc suất lĩnh, tổng cộng sáu Thánh điều khiển kim quang đại đạo giết về phía Mộc Đồ Tinh, vài tên tiểu bối đương nhiên là chờ ở trong Không Gian Thần Khí. Chỉ là bởi vì khoảng cách quá xa, ngay cả bọn họ cũng đi ròng rã ba tháng, mới đến được Mộc Đồ Tinh.

Sáu Thánh giá lâm, trong đó càng có hai tên Thánh Vương, khái niệm này nghĩa là gì?

Thánh uy tràn ngập, toàn bộ sinh linh trên Mộc Đồ Tinh đều phát ra run rẩy, thật giống như linh hồn cũng muốn nát tan.

– Bái kiến Thánh Vương!

Tinh Sa Đại Thánh suất lĩnh chín tên đệ tử đi ra, cung kính hành lễ với Hồ Lạc.

Hồ Lạc đang thôi diễn, cũng thả ra thần thức quan sát, nhưng mặc hắn tìm thế nào, cũng không có phát hiện có dị dạng gì… tinh cầu này như trước, người mạnh nhất chỉ là một tên Đại Thánh mà thôi.

Quái lạ, quá quái lạ.

Hắn tuyệt không tin Lăng Hàn dám nghênh ngang trở về như thế, việc này tất có kỳ lạ, chắc chắn có âm mưu.

Lẽ nào, thế lực sau lưng Lăng Hàn đều trốn ở trong Không Gian Thần Khí?

Hắn thực sự là nghĩ quá nhiều.

Chỉ là hắn nghĩ như thế nào đi nữa, lại há sẽ nghĩ tới còn có chuyện Hắc Tháp rót lực, xác thực không thể nào hiểu được Lăng Hàn dám một thân mình trở về. Dưới cái nhìn của hắn, nơi này càng yên tĩnh, ôn hòa, vậy sát cơ liền càng khủng bố!

Có thể, có mấy cấm địa nhằm vào, muốn nhân cơ hội xóa đi Bát Thạch cấm địa.

Tuyệt đối không nên cho rằng mọi người đều mang theo hai chữ “cấm địa” chính là người một nhà, sai, trong một gia tộc cũng có tranh quyền đoạt thế, huống chi những thế lực đỉnh cấp này, như Thánh Dược, trên đời này chỉ có mấy cây, không tranh giành làm thế nào đạt được?

Có xung đột lợi ích, tự nhiên sẽ có cừu hận.

Bát Thạch cấm địa lại từ trước đến giờ hung hăng quen rồi, không biết đắc tội bao nhiêu thế lực, bị người liên hợp nhằm vào cũng không kỳ quái, chỉ là Hồ Lạc còn không biết đến cùng có mấy cấm địa tham gia.

Hắn ấn xuống lửa giận cùng sát ý trong lòng nói:

– Ngày hôm nay lão phu dẫn theo mấy tộc nhân đến, cùng đệ tử của các ngươi luận bàn một chút.

Tinh Sa Đại Thánh đầy mặt quái lạ, trong hồ lô ngươi bán thuốc gì a?

Ai nấy đều thấy được, ngươi đằng đằng sát khí, nhưng lại không gọi đánh gọi giết, trái lại muốn tới luận bàn, nước chảy vào đầu sao?

Nhưng một vị Thánh Vương lên tiếng, cho phép ai từ chối sao?

– Được, lão phu sẽ sắp xếp một hồi.

Hắn nhìn chín Thánh trầm thấp nói một câu, để bọn họ ở phân viện từng người chọn mấy mầm ưu tú đến.

Bọn họ đều dời bước đi tới Cổ Viện, ngồi ở ghế quan chiến, hai vị Thánh Vương đương nhiên ngồi vị trí tốt nhất, mà Tinh Sa Đại Thánh làm chủ nhân thì ngồi ở ghế kế, tiếp theo là tứ Thánh của Hồ gia.

Không lâu lắm, Minh Tâm Thánh Nhân cùng chín Thánh đều mang theo bá chủ của phân viện lại, có không ít đệ tử nghe tiếng chạy tới xem trò vui. Nhưng bát viện chỉ đến Nhậm Phi Vân, Kỳ Thiên cùng Dư Tố Tố… Thái Miểu đã không có mặt mũi gặp người.

Hồ Lạc ngay cả con mắt cũng không có mở, dưới thần thức của hắn bao phủ, toàn bộ Mộc Đồ Tinh đều ở trong lòng bàn tay của hắn:

– Lăng Hàn đâu?

Trong lòng Tinh Sa Đại Thánh xông mạnh, nhìn về phía Minh Tâm Thánh Nhân hỏi:

– Minh Tâm, Lăng Hàn ở đâu?

– Bẩm sư tôn, Lăng Hàn ra ngoài rèn luyện, đến nay chưa về.

Minh Tâm Thánh Nhân trợn mắt nói mò.

Hồ Lạc không khỏi hừ một tiếng, chuỗi nhân quả hắn bắt lấy xác thực đứt đoạn mất ở đây, nhưng không có di động đến những chỗ khác, vậy chỉ có một khả năng… đối phương là tiến vào Không Gian Thần Khí.

Muốn lừa dối hắn sao?

– Đại nhân!

Đúng lúc này, chỉ thấy một trung niên bay tới, trên lưng có cánh, năm ngón tay liền với màng chân. Hắn quỳ trên mặt đất nói:

– Vãn bối Thái Miểu, có bí mật trọng yếu bẩm báo!

– Lớn mật!

Hồ gia Thánh Nhân mở trừng hai mắt, cái cẩu vật gì, Thánh Nhân là ngươi muốn gặp liền có thể gặp sao?

Minh Tâm Thánh Nhân mặt lạnh như nước, trực tiếp tóm tới:

– Không hiểu quy củ, trở lại bế quan suy ngẫm cho ta!

Đùng!

Tay của hắn mới duỗi ra, nhưng bị một nguồn lực lượng trực tiếp đập vỡ tan, kình lực phản phệ, sắc mặt của Minh Tâm Thánh Nhân như giấy vàng, không khỏi oa một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi.

Hồ Lạc thu ngón tay về, lạnh nhạt nói:

– Để hắn nói.

Tinh Sa Đại Thánh không khỏi siết nắm đấm đến căng thẳng, hắn coi chín tên đệ tử đều là như thân tử, hận không thể lập tức ra tay với Hồ Lạc, nhưng nếu hắn dám làm như thế, tất cả mọi người nơi này đều sẽ chết!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.