Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1716: Hàn Kỳ

trước
tiếp

Vừa thu hoạch một cây Tiên dược, lại được một tuyệt thế mỹ nhân, ha ha, vốn tưởng rằng gia tộc phái hắn tiến vào nơi nguyên thủy này rèn luyện là một sự tình khổ sai, không nghĩ tới lại để hắn gặp phải tạo hóa lớn.

Hư Không Hoa, đặt ở Tiên Vực cũng cực kỳ quý giá, mà mỹ nhân như vậy, e là Tiên Vực cũng không tìm được một người có thể ngang hàng.

Tất cả mọi người đang toàn lực ứng phó về phía trước, nhưng ở trước mặt không gian quỷ dị như vậy, không có một người có thể chân chính bộc lộ tài năng. Ngay cả Tiên cấp cũng không có bước vào, tự nhiên ai cũng không có ưu thế đáng nói.

Rõ ràng chỉ còn lại hơn một dặm, nguyên bản tùy ý một bước liền có thể vượt tới, nhưng sau bốn ngày, bọn họ mới đi tới gần như trăm trượng, càng tiếp cận Hư Không Hoa, không gian chồng chất liền càng lợi hại.

Nhưng mà, lại khoảng trăm trượng, tất cả mọi người chỉ cảm thấy thần thức buông lỏng, đã không còn bất luận ràng buộc gì.

Không gian khôi phục bình thường!

Hư Không Hoa chập chờn, rõ ràng không có tỏa ra bất luận mùi vị gì, nhưng tất cả mọi người lại nghe được một luồng hương vị thấm mũi, làm cho tâm thần người say mê.

– A miêu a cẩu gì cũng chạy đến a!

Một tên Ma Chủ quét mắt nhìn hai người Lăng Hàn, khóe miệng mang theo xem thường, nhưng câu nói tiếp theo lại nói.

– Các ngươi tạm ở một bên nhìn, bản tọa có thể bảo đảm các ngươi không việc gì!

Hắn là bị tuyệt thế phong tình của Nữ Hoàng động tâm, bởi vậy mới sẽ nói lời như vậy, bằng không hắn là tuyệt đối không quản nhiều như vậy.

Ma Chủ khác chỉ cười nhạt, cũng không nói thêm gì, vẻ đẹp của Nữ Hoàng để trái tim đã sớm phủ đầy bụi, chỉ còn lại theo đuổi võ đạo đỉnh cao của bọn họ cũng rục rà rục rịch, cho dù không có tên Ma Chủ kia nói, bọn họ cũng sẽ xuất thủ lưu ý, chắc chắn sẽ không tổn thương nàng.

Hàn Kỳ đầy mặt xem thường nói:

– Đều cút cho ta, tiểu lâu la cũng dám cùng ta tranh cướp cơ duyên!

– Người trẻ tuổi, ngươi quá ngông cuồng!

Hoang Vân Ma Chủ lạnh lùng trách mắng.

– Muốn chết!

Hàn Kỳ một chỉ điểm ra, cũng không có cảnh tượng sơn băng địa liệt gì, mà chỉ có một đạo ánh sáng màu đỏ bay ra, nhưng tốc độ nhanh đến mức cực hạn, mới vừa ra liền xuất hiện ở trước mặt Hoang Vân Ma Chủ.

Phốc, huyết quang trực tiếp từ cái trán của Hoang Vân Ma Chủ đi vào, sau đó từ sau gáy bay ra, một chùm máu tươi tung toé, ánh mắt của tên Ma Chủ này lập tức ảm đạm, sinh cơ tán loạn.

Trong hư không không có trọng lực, hắn vẫn duy trì tư thế đứng thẳng như cũ, nhưng tứ chi vô lực rủ xuống.

Trong thiên địa tỏ ra một loại khí tức bi thương, mưa máu bay tán loạn, tiếc hận một tên Ma Chủ từ trần.

Mọi người đầu tiên là ngẩn ra, sau đó kinh hãi.

Kia là một vị Huyền Ma a, lại bị một người trẻ tuổi một đòn thuấn sát, cái này như mộng ảo, để bọn họ hoài nghi hai mắt của mình, có phải là trúng ảo thuật gì không.

– Bảo các ngươi cút không cút, vậy liền không trách ta đại khai sát giới!

Hàn Kỳ lạnh lùng nói, oanh, hắn không hề bảo lưu mà thả ra khí tức của mình, như núi lở, như biển gầm, kinh khủng đến mức không cách nào hình dung.

– Thiên Thiên Thiên Thiên… Thiên Ma!

Một tên Ma Chủ run giọng nói, tràn ngập sợ hãi.

Nguyên bản, coi như là Hoàng Ma cũng không quá sợ một vị Thiên Ma, bởi vì tốc độ của mọi người gần như, không trêu chọc nổi ta còn trốn không thoát sao? Hơn nữa trêu chọc cuống lên ta, ta nhìn chằm chằm đời sau, bằng hữu, đệ tử của ngươi ra tay, coi như là Thiên Ma cũng rất đau đầu.

Vì lẽ đó, trừ khi có quyết tâm đánh giết đối phương, nếu không cho dù Thiên Ma cũng cho Hoàng Ma mấy phần mặt mũi, dù sao đều là đại nhân vật đứng ở Sáng Thế Cảnh.

Nhưng hiện tại không giống.

Không gian nơi này trùng điệp, thời điểm đến phải hao phí lượng lớn thời gian, muốn về cũng phải tiêu tốn thời gian đồng dạng, đủ khiến một tên Thiên Ma từ từ thong dong, giết bọn họ tới mấy trăm lần.

Đây là hoàn cảnh tuyệt vọng!

Có mấy người nhìn chằm chằm Hư Không Hoa, bọn họ tin tưởng không gian nơi này trùng điệp là do cây kỳ hoa này mà lên, nếu lấy đi đóa hoa này, không gian mới có thể khôi phục như cũ, vậy bọn họ chạy liền chạy, tin tưởng ngay cả Thiên Ma cũng không thể truy bắt.

– Ha ha, từ bỏ loại ảo tưởng không cần thiết này đi!

Hàn Kỳ cười to, trong cơ thể hắn có sương mù màu trắng tuôn ra, trong nháy mắt bao phủ toàn bộ khu vực.

Tất cả mọi người nhất thời cảm giác thân thể thật giống như bị làm pháp thuật, ngay cả một ngón tay cũng không cách nào nhúc nhích.

Xong đời!

Hàn Kỳ đứng chắp tay, tựa hồ căn bản không để những Ma Chủ này ở trong lòng.

Dưới cái nhìn của hắn, những cái này chỉ là giun dế mà thôi, đánh bại bọn họ thì đã làm sao, cần đắc ý sao?

Bởi vậy, hắn cũng ra tay vô tình, chỉ điểm qua một chút, đùng, đầu của một tên Ma Chủ lập tức nổ thành nát tan, thần hồn cũng tiêu diệt.

– Ta hận nơi này.

Hắn một bên thu ngón tay lại, một bên nhìn mọi người, thưởng thức vẻ sợ hãi trên mặt bọn họ.

– Nguyên bản vị trí của ta, là Thánh Địa tu luyện, nhưng trưởng bối trong tộc vì rèn luyện ta, cố ý đưa ta vào địa phương nguyên thủy gian khổ này.

– Ta rất hoài niệm bằng hữu trước đây của ta, ta muốn về, nhưng ta chỉ có thể đợi ở chỗ này, cùng các ngươi trộn lẫn!

Hàn Kỳ dừng một chút, lại nói:

– Ta cũng không hô oan ức, các ngươi xứng sao?

Đùng!

Hắn lại điểm chỉ một cái, tên Ma Chủ thứ hai chịu khổ bạo đầu.

– Có điều, trời cao cuối cùng cũng coi như mở mắt.

Hắn nhìn về phía Loạn Tinh nữ hoàng.

– Đưa ta một tuyệt thế giai nhân, còn có một cây Tiên dược! Ha ha, ta liền vui lòng nhận!

Hắn thò tay ra, tóm tới Nữ Hoàng.

– Tiểu Tháp!

Lăng Hàn nhẹ nhàng nói.

Vù, nhất thời, trong cơ thể hắn nhất thời phun trào lực lượng đáng sợ, trong nháy mắt liền đẩy tu vi của hắn tới Sáng Thế Cảnh đại viên mãn. Hắn ra tay, một quyền đánh tới bàn tay của Hàn Kỳ, oành, bàn tay kia nhất thời bị đánh cho chia năm xẻ bảy.

– Hả?

Hàn Kỳ hơi run run, hắn giơ tay nhìn, nơi gan bàn tay đã nứt ra, có máu tươi tuôn trào, trong suốt như ngọc thạch. Hắn không khỏi nhìn về phía Lăng Hàn nói:

– Ngươi đúng là có mấy phần quái lạ, rõ ràng chỉ là Hằng Hà Cảnh, lại đột nhiên nắm giữ tu vi Sáng Thế Cảnh đại viên mãn đỉnh cao… Ồ, khí tức này, ngươi lại dung hợp quy tắc hai giới! Ngươi không phải người nơi này!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.