Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1705: Bộ mặt thật của Cổ Phong

trước
tiếp

Mấy Thiên Ma liếc nhìn nhau, dồn dập gật đầu, một người còn xuất thủ, khóa chặt Âu Dương Thái Sơn, không cho phép đối phương làm ra cử động quấy rầy.

Đều là Thiên Ma, hơn nữa đều tu luyện tới cực hạn, điểm ấy nắm chắt hắn vẫn có.

– Đi mời Đàm lão quỷ tới, tuy tiểu tử kia có khả năng chỉ là một câu hư ngôn, nhưng có thể thử một lần!

Trong Hắc Tháp.

Cổ Phong đầy mặt đều là vẻ khiếp sợ, cái Không Gian Thần Khí này rộng lớn để hắn nghẹn ngào.

Hắn ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy giữa bầu trời có hai loại màu sắc một đen một trắng đan dệt, kia là quy tắc của Thần Minh hai giới, bởi vì đối lập, hóa vô hình thành hữu hình, thông qua phương thức như thế đối đầu.

Hắn càng thêm chấn kinh, cái Bảo khí này lại còn có thể đồng thời chứa đựng quy tắc hai giới, quá thần kỳ.

– Đến, mang ngươi tham quan.

Khóe miệng Lăng Hàn mang theo nụ cười cổ quái, dẫn Cổ Phong đi, một đường giới thiệu với hắn, nơi này trồng dược thảo một năm liền bằng ngàn năm, mà mỗi một quãng thời gian còn có thể thai nghén ra Ngũ hành bản nguyên…

Cổ Phong đã hoàn toàn không lời, như một con cá chết theo Lăng Hàn.

Dù là ai bỗng nhiên biết những cái này, cũng sẽ kinh sợ đến tê cả da đầu.

Cuối cùng, Lăng Hàn mang theo Cổ Phong đi tới dưới Luân Hồi Thụ, Nữ Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ đang ở dưới tàng cây bế quan, hiện tại Luân Hồi Thụ được tăng lên, một ngày liền tương đương với mười năm khổ tu, mà có thể đồng thời chứa đựng nhân số cũng tăng lên, đạt đến hai mươi người, bởi vậy Thiên Phượng Thần Nữ rốt cục không cần chia xẻ với chín phân thân của Nữ Hoàng.

– Đây là Luân Hồi Thụ.

Lăng Hàn giới thiệu.

– Ở dưới cây tìm hiểu, một ngày liền có thể bằng mười năm.

Khóe miệng của Cổ Phong co giật một hồi:

– Chẳng trách ngươi không đủ năm trăm tuổi, tu vi có thể ép thẳng tới Sáng Thế Cảnh!

Lăng Hàn cười cợt, Luân Hồi Thụ chỉ là một nguyên nhân mà thôi, những năm này hắn không ngừng vào sinh ra tử, tiến vào các bí cảnh tìm kiếm cơ duyên, đây mới là nguyên nhân căn bản để hắn có thể tu vi tinh tiến như bay.

Có điều, nếu Cổ Phong nhận định tất cả đều là công lao của Luân Hồi Thụ, vậy thì tùy hắn.

Ngược lại… Ha ha.

– Lăng Hàn, ngươi liền tín nhiệm ta như thế, mang ta vào trong món chí bảo này?

Cổ Phong tràn ra một nụ cười, cực kỳ vui sướng, đây tuyệt đối là phát ra từ chân tâm.

– Một người có thể ở tình huống kia đứng ra bảo vệ ta, tại sao ta không thể tin tưởng? Hơn nữa…

Oành!

Lăng Hàn còn chưa nói hết, không nghĩ tới Cổ Phong lại đột nhiên ra tay, một quyền đánh vào trên lưng của hắn.

Oành! Oành! Oành! Oành!

Cổ Phong đắc thế không tha người, liên tục oanh kích, trên nắm tay bao vây tia sáng chói mắt, không ngừng oanh kích Lăng Hàn. Hắn là Ma Chủ, bất kể là lực lượng hay quy tắc, đều xa xa nghiền ép Lăng Hàn, trừ khi Lăng Hàn vận chuyển Bất Diệt Thiên Kinh, bằng không nhiều nhất chỉ mười phát là sẽ bị đánh giết.

Tu vi của hắn lại tiến một bước, tự nhiên có thể chịu đựng Ma Chủ oanh kích càng nhiều.

Lăng Hàn đứng ngạo nghễ, không có né tránh, cũng không có chống đỡ, cứ như vậy mặc cho Cổ Phong đánh.

Liền oanh trăm phát, Cổ Phong không khỏi ngơ ngác thất sắc, hắn con mẹ nó quái vật a, có Hằng Hà Cảnh nào có thể liên tục chịu đựng Sáng Thế Cảnh công kích nhiều như vậy? Then chốt là, hắn căn bản không có phát hiện Lăng Hàn vận chuyển nguyên lực.

Lúc này, Lăng Hàn chậm rãi quay người sang, trong lòng Cổ Phong kinh hãi, liền lùi lại trăm trượng, toàn bộ tinh thần đề phòng.

Lăng Hàn lắc đầu, cười nói:

– Ngươi quá cuống a, không ngại nghe ta nói hết lại ra tay sao! Đúng rồi, mới vừa nói đến nơi nào nhỉ? Nha, hơn nữa ở đây, ta chính là chúa tể chí cao vô thượng, nếu có người mưu đồ gây rối, ta có thể ung dung tiêu diệt!

– Hừ!

Tiểu Tháp hiện lên, có vẻ rất không vừa ý.

Lăng Hàn thở dài nói:

– Ngươi không thể để cho ta thổi một hồi sao? Nhất định phải đi ra đạp mặt của ta! Được được được, ngươi mới là chúa tể chí cao vô thượng trong Hắc Tháp, ta chỉ có thể thông qua ngươi đến chấp chưởng Hắc Tháp.

Cổ Phong chấn kinh đến thất sắc:

– Khí linh! Tiên Khí này lại có khí linh! Không thể, đã có khí linh, làm sao có khả năng nhận giun dế như ngươi làm chủ?

Tiên Khí a, cao cao tại thượng, thậm chí ngay cả Tiên Vương cấp thấp cũng có thể tiêu diệt, lại nhận một Hằng Hà Cảnh làm chủ, điều này để hắn làm sao tin tưởng?

– Ngươi quản còn rất rộng!

Tiểu Tháp lạnh lùng nói, một mặt kiêu ngạo.

Cổ Phong hít một hơi thật sâu nói:

– Khí linh, nhận ta làm chủ! Ta so với hắn xuất sắc gấp trăm lần, một ngàn lần, nhất định có thể cho ngươi tái hiện huy hoàng! Chúng ta liên thủ, ở trong Tiên Vực sáng tạo một sự nghiệp lẫy lừng!

– Ngu ngốc!

Tiểu Tháp nhẹ nhàng quơ quơ.

– Không thèm để ý, đi đây.

Nó nhẹ nhàng loáng một cái, nhất thời biến mất không còn tăm hơi.

Cổ Phong sốt sắng, muốn đuổi theo, nhưng căn bản không biết nên đi nơi nào đuổi.

Lăng Hàn nhoẻn miệng cười:

– Nên lộ ra bộ mặt thật của ngươi đi chứ?

Lúc này, Nữ Hoàng cùng Thiên Phượng Thần Nữ cũng dừng lại tu luyện, phân chia ở bên người Lăng Hàn, cùng một chỗ lạnh lùng nhìn Cổ Phong.

– Bộ mặt thật? Có ý gì!

Cổ Phong bình tĩnh lại.

Lăng Hàn không nhanh không chậm, ngược lại hắn có lượng lớn thời gian a:

– Ta cùng ngươi hầu như có thể nói là xưa nay không quen biết, ngươi lại sẽ dũng cảm đứng ra như vậy… ha ha, ta tin tưởng thế gian có người như vậy, nhưng không tin sẽ là ngươi.

– Tại sao?

Cổ Phong trầm giọng nói.

– Bởi vì thời điểm chúng ta gặp mặt lần thứ nhất, ánh mắt ngươi nhìn ta không đúng.

Lăng Hàn nói.

– Chỉ vì cái này?

– Cái này đương nhiên chỉ là một nguyên nhân.

Lăng Hàn nói.

– Vì lẽ đó, ta thu ngươi vào Hắc Tháp, nếu như ngươi thực sự là người tốt, một người xa lạ có thể làm đến mức độ như vậy, ta liền để cho ngươi biết bí mật của Hắc Tháp cũng không sao, thậm chí có thể để cho ngươi cũng hưởng thụ chỗ tốt của Hắc Tháp.

– Vạn nhất ngươi đúng như ta dự liệu, đừng quên, ở đây ta là chúa tể.

– A!

Tiếng ho khan của Tiểu Tháp truyền tới.

Cái tháp kiêu ngạo này, cũng quá hẹp hòi.

Cổ Phong không nói gì, hắn đưa ánh mắt nhìn về phía Thiên Phượng Thần Nữ cùng Loạn Tinh nữ hoàng, có hung quang hiện ra.

– Không nên vọng tưởng bắt cóc các nàng làm con tin, bởi vì ngươi căn bản không làm được.

Lăng Hàn lắc lắc đầu.

– Kỳ thực thân phận của ngươi cũng không khó suy đoán.

– Ngươi nói xem.

Cổ Phong trầm giọng nói.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.