Thần Đạo Đan Tôn

Chương 1701: Giết tới tan vỡ (Hạ)

trước
tiếp

Oành oành oành oành, hắn ra quyền như mưa, sát trận lưu chuyển, hắn phảng phất như Tu La Ma Vương ở trong Địa ngục, sát khí ngút trời.

Trịnh Mạc không cam lòng chịu thua, nếu như trước mặt mọi người thừa nhận không địch lại một Hằng Hà Cảnh đại cực vị, hắn còn có mặt mũi gặp người sao?

Kết quả này chính là vết thương trên người hắn càng ngày càng nhiều, cũng càng ngày càng nặng.

Cuối cùng, hắn không thể không kích hoạt vảy giáp, ở quanh người hình thành một tấm chắn, lúc này mới chặn được công kích của Lăng Hàn. Đây là một Ma Khí, là một trong chí bảo truyền thế của Trịnh gia, bởi vì hắn quá kiệt xuất, mới đặc biệt ban thưởng cho hắn, chỉ có thể dùng để phòng ngự, chính là bảo mệnh cho hắn.

Hắn cách Sáng Thế Cảnh chỉ thiếu chút nữa, bởi vậy gần như có thể hoàn toàn kích phát vảy giáp này, chí ít lực lượng dưới Ma Chủ là không thể đánh tan.

Hai người chiến đấu rốt cục cân bằng, bởi vì phòng ngự của Lăng Hàn ở trong Hằng Hà Cảnh hầu như chính là vô địch, hai người ai cũng tổn thương không được ai.

Nhưng ai cũng biết, Trịnh Mạc thua, hơn nữa thua cực thảm… sức chiến đấu toàn mở, thậm chí đã vận dụng Ma Khí, nhưng lại chỉ có thể hoà nhau.

– Ngừng tay!

Lưu Cảm cũng không nhìn nổi, cái này không phải chơi xấu sao?

Hắn ra tay, một chưởng tách Lăng Hàn cùng Trịnh Mạc ra, như vẽ ra hai thiên địa.

Đây chính là thực lực của Huyền Ma!

– Đều cố gắng nỗ lực, mấy người xếp hạng cuối cùng phải chú ý, liên tục ba lần lót đáy, các ngươi phải rời đi nơi đây!

Ánh mắt của Lưu Cảm đảo qua, để mấy người sắc mặt trắng bệch.

Nếu như bị đuổi ra Thanh Hà Cốc, kia là vô cùng nhục nhã.

Mọi người dồn dập tản đi, nơi này cạnh tranh quá kịch liệt, mỗi người không dám thả lỏng, nơi này tất cả đều là Vương giả đỉnh tiêm, chỉ cần ai hơi có thư giãn, vậy chờ bị người vượt qua đi.

Lăng Hàn ở trong trận chiến này xem như triệt để lộ ra phong mang, để mỗi người đều nhớ kỹ hắn, có điều, lần này người xuất sắc nhất là Cổ Phong, tuy hắn căn bản không ra tay, nhưng cảnh giới bày biện ở đàng kia.

Đây là một bá chủ trẻ tuổi chân chính, tương lai có cơ hội trở thành Thiên Ma.

Đương nhiên, Loạn Tinh nữ hoàng cũng được tất cả mọi người quan tâm, nam nhân ái mộ, nữ nhân đố kị đến phát điên.

Lăng Hàn cùng Nữ Hoàng trở lại thạch thất, trong trận chiến này hắn nhìn thấy mình không đủ, còn chưa đủ quét ngang toàn bộ Hằng Hà Cảnh. Cái này cũng là chuyện không có biện pháp, người ở chỗ này đều là Vương giả đỉnh cấp, cùng cấp muốn thắng bọn họ cũng không dễ, huống chi còn muốn vượt qua cảnh giới nhỏ.

Nếu không phải Lăng Hàn tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thần cốt cực kỳ cứng cỏi, có thể khắc xuống nhiều sát trận như vậy, hắn cũng chỉ có thể tuân thủ thiết luật võ đạo, cúi đầu ở trước mặt những Vương giả này.

Bọn họ tiếp tục tu luyện, tu vi của Nữ Hoàng hầu như là tăng trưởng bùng nổ, nàng có mười thân thể có thể đồng thời cắn dược, tìm hiểu ở dưới Luân Hồi Thụ, Cửu Tử Thiên Công khủng bố hiện ra hoàn toàn.

Lăng Hàn còn dạy cho nàng Tiên thuật như Tuế Nguyệt Thiên Thu, Đại Diễn Công, Cực Dạ Chi Ám, tin tưởng khi nàng bước vào Hằng Hà Cực Cảnh, sức chiến đấu của nàng tuyệt đối có thể nghiền ép bá chủ.

Có công pháp Tiên Vương đặt nền tảng, cái này vẫn không trâu bò sao?

Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt một cái là một năm qua đi, Nữ Hoàng Đại Nhân đã đạt đến đại cực vị đỉnh cao, sắp đột phá đại viên mãn, mà Lăng Hàn thì miễn cưỡng tiến lên một bước, đạt đến đại cực vị trung kỳ.

Đúng lúc này, trong Phá Thiên Minh phát sinh một việc lớn.

Có một cấm địa mới gia nhập vào.

Đông Xương cấm địa… Đàm gia!

Đàm gia lại gia nhập Phá Thiên Minh?

Không phải nói, Đàm gia Lão tổ nhát gan sợ phiền phức, lo lắng mạnh mẽ can thiệp thiên địa diễn biến sẽ gặp đến Thiên Khiển, hạ xuống thiên kiếp trực tiếp xóa đi sao, sao hiện tại lại đột nhiên muốn gia nhập Phá Thiên Minh?

Sau khi Lăng Hàn biết được tin tức này, khóe miệng không khỏi lộ ra cười gằn.

Đàm gia là về phía mình đến.

Bọn họ biết trên người mình có bí pháp Tiên Vương, sao cam tâm từ bỏ? Nhưng mình đã đi tới Thanh Hà Cốc, lẽ nào Đàm gia còn dám mạnh mẽ tấn công Thanh Hà Cốc sao? Bởi vậy, bọn họ đơn giản gia nhập Phá Thiên Minh, như vậy có thể đưa người vào.

Chỉ cần người có thể đi vào, vậy liền có cơ hội ra tay… vì mình không thể vẫn ở trong Thanh Hà Cốc a, vậy chỉ cần mình vừa ra, bọn họ liền có thể nhìn chằm chằm, tùy thời ra tay.

– Cũng thật là bám dai như đỉa, ta không đi tìm các ngươi, các ngươi lại tự mình đến rồi!

Lăng Hàn cười gằn, có ba cơ hội Hắc Tháp quán lực, cũng không ngại dùng ở trên người Đàm gia.

Đàm gia gia nhập Phá Thiên Minh cũng không có tạo thành động tĩnh quá lớn, bọn họ sắp xếp một vị Huyền Ma tới nơi này làm lão sư, mặt khác còn đưa tới ba tộc nhân, nhưng người nào cũng không xuất sắc như Đàm Nhất, thậm chí không bằng Mạc Ly, Chư Bát.

Trong Thanh Hà Cốc, nhiều Vương giả trẻ tuổi cũng nghị luận sôi nổi, tại sao lại có một cấm địa mới gia nhập.

– Đây là vì tranh đấu với cấm địa Thần giới.

Có người nói, tựa hồ biết chân tướng.

– Nguyên bản tám Thần tám Minh, vừa vặn cân bằng, phương nào cũng không có quyền lên tiếng tuyệt đối, nhưng những Lão Tổ của chúng ta hiển nhiên muốn ép đối phương một đầu, liền hấp thu một cấm địa mới.

– Hơn nữa, Minh Giới chúng ta nguyên bản có tám cấm địa, gặp phải đại sự cũng không dễ xử lí, vạn nhất bốn bốn, lại phải nghe ai?

– Hiện tại chính là năm so với bốn, luôn có một bên có thể chiếm ưu.

– Đừng xem chỉ nhiều hơn một cấm địa, nhưng trong này dính đến trò chơi quyền lực rất sâu!

– Nguyên bản trong Minh có hai thanh âm, một phương cần hấp thu hạt giống ưu tú của ngoại giới, phe bên kia lại phản đối, cho rằng nước phù sa không thể chảy ruộng người ngoài, hơn nữa, cho dù kén rể hoặc cưới người ngoài vào gia tộc, cũng sẽ ảnh hưởng độ tinh khiết của huyết mạch.

– Hiện tại, hai thanh âm này có lẽ sẽ phát sinh xung đột.

– Nhưng có thể quyết định đều là các lão tổ tông, chúng ta liền lẳng lặng chờ xem đi.

Chuyện phát sinh sau này, Âu Dương Thái Sơn còn cố ý đến một chuyến, tìm Lăng Hàn, để hắn tận lực biết điều, lấy tu luyện làm chủ, tốt nhất không nên rời Thanh Hà Cốc, miễn gây chuyện.

Hiển nhiên, hắn cũng nhìn ra dụng ý của Đàm gia, nhưng Phá Thiên Minh không phải một mình hắn định đoạt, không cách nào đuổi Đàm gia đi.

Lăng Hàn rơi vào trầm tư.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.